Chuyên mục
Vay bạn thân 50 triệu đồng, tôi bị sỉ nhục giữa buổi họp lớp

Vay bạn thân 50 triệu đồng, tôi bị sỉ nhục giữa buổi họp lớp

Thứ sáu 08/05/2026 12:53 GMT + 7
Tôi chưa bao giờ nghĩ một buổi họp lớp lại trở thành ký ức nhục nhã của mình.
 

Năm nay, lớp đại học của tôi tổ chức gặp mặt kỷ niệm 10 năm sau ngày ra trường. Nhóm chat của lớp rộn ràng từ cả tháng trước. Người khoe mua nhà, mua xe, người khoe chồng thành đạt. Tôi đọc tin nhắn vừa háo hức vừa chạnh lòng.

Ba năm nay, cuộc sống của tôi lao dốc. Công việc kinh doanh online thất bại sau dịch bệnh. Chồng tôi làm công trình, thu nhập thất thường. Tiền học của hai con, tiền thuốc cho mẹ chồng, tiền trả góp căn chung cư khiến tháng nào chúng tôi cũng chật vật. Có thời điểm, tôi phải bán cả vàng cưới để xoay xở.


Tôi bị bạn sỉ nhục vì vay tiền chưa trả (Ảnh minh họa: Knet).


Đúng lúc khó khăn nhất, tôi quyết định hỏi vay 50 triệu đồng từ Hương - bạn thân thời đại học của tôi.

Hương làm ngân hàng, kinh tế khá giả. Ngày gọi điện vay tiền, tôi khóc nghẹn trong điện thoại. Hương đồng ý ngay, còn nói rằng bạn bè với nhau, khi nào có thì trả, không cần áp lực. Câu nói đó khiến tôi biết ơn vô cùng.

Suốt một năm qua, tôi vẫn đều đặn trả lãi ngân hàng, trả tiền nhà, tiền học cho con. Khoản nợ với Hương, tôi dự định cuối năm sẽ trả vì lúc đó chồng tôi có công trình lớn.

Tôi biết mình mang nợ, nhưng tôi chưa từng nghĩ vay tiền đồng nghĩa với việc phải sống như một kẻ tội đồ.

Buổi họp lớp hôm ấy được tổ chức ở một nhà hàng khá đẹp. Tôi đã đắn đo rất nhiều mới đăng ký tham gia. Mỗi người đóng hơn một triệu đồng, nhưng tôi vẫn muốn đi vì mấy khi có dịp. Cũng đã lâu rồi tôi không có niềm vui nào cho riêng mình.

Tôi mua một chiếc váy giảm giá, tự trang điểm thật kỹ sau nhiều tháng chỉ quanh quẩn với con cái và hóa đơn. Lúc soi gương, tôi thấy vui vì mình trẻ lại vài tuổi. Tôi không ngờ chính điều đó lại khiến Hương nổi giận.

Vừa gặp tôi ở sảnh nhà hàng, Hương đã nhìn từ đầu xuống chân rồi cười nhạt: “Có tiền đi họp lớp cơ à?”. Tôi sững người vài giây, nghĩ bạn chỉ đùa nên cười trừ. Nhưng suốt bữa tiệc, Hương liên tục nói những câu khiến tôi nghẹn họng.

Khi cả lớp đang hỏi thăm nhau, Hương bất ngờ kể: “Cậu ý vay tớ 50 triệu đồng từ năm ngoái đấy, giờ chưa trả đồng nào mà vẫn đi họp lớp sang chảnh lắm”.

Cả bàn im lặng.

Có vài người nhìn tôi bằng ánh mắt khó xử. Có người giả vờ cúi xuống uống nước. Nhưng cũng có người nói: “Tớ mà nợ ai chắc không dám đi chơi luôn”.

Tôi ngồi chết lặng giữa những người từng là bạn bè thân thiết nhất tuổi trẻ. Chưa bao giờ tôi thấy mình bị lột trần như thế. Nhưng cú sốc chưa dừng lại ở đó.

Một bạn cùng lớp kéo tôi ra ngoài hành lang rồi nhỏ giọng: “Hương kể chuyện cậu vay tiền từ lâu rồi. Hương bảo cậu tiêu hoang, thích sống ảo, khó khăn mà vẫn đi du lịch”.

Đúng là vài tháng trước gia đình tôi có đi biển hai ngày. Nhưng đó là chuyến du lịch giá rẻ vì chồng tôi được công ty tài trợ một phần. Hai đứa con tôi cả năm không được đi đâu. Tôi chỉ muốn các con có chút ký ức vui vẻ.

Tôi cũng chỉ đăng vài tấm ảnh lên mạng xã hội. Tôi không ngờ với nhiều người, người mắc nợ thì không được phép vui vẻ.

Sau khi biết Hương kể chuyện tôi vay tiền cho cả lớp biết, tôi kéo cô ấy ra một góc hỏi cho rõ. Tôi cố giữ bình tĩnh nhưng cổ họng run lên: “Tại sao cậu lại nói chuyện tiền bạc của tớ với mọi người?”.

Hương lạnh lùng: “Tớ nói sai à? Người vay tiền mà còn đi họp lớp, đi du lịch, mua váy đẹp thì ai nhìn vào chẳng khó chịu”.

Tôi nghẹn đắng. “Tớ đâu có quỵt tiền đâu. Chính cậu từng nói khi nào có thì trả”.

Hương bật cười: “Tớ nói thế vì nghĩ cậu biết điều. Chứ không phải để cậu sống sung sướng trong khi tiền làm ăn của tớ nằm chỗ cậu”.

Tôi bắt đầu mất bình tĩnh. Bao nhiêu tủi thân, áp lực dồn lại khiến nước mắt tôi trào ra: “Vậy vay tiền là phải sống khổ sở cho mọi người xem à? Tớ không được phép đi họp lớp? Không được đưa con đi chơi? Không được mua cái váy mới sao?”.

Hương khoanh tay, lên giọng: “Ít nhất cũng nên biết thân biết phận”.

Tôi chưa từng nghĩ một người bạn mà mình từng thân thiết có thể nói với mình câu đó. Đêm ấy, tôi khóa cửa phòng tắm rồi ngồi khóc hàng tiếng đồng hồ.

Điều khiến tôi đau nhất không phải món nợ 50 triệu đồng, mà là cảm giác mình bị xem thường chỉ vì đang khó khăn.

Tôi nhớ lại những năm đại học, Hương từng vay tôi tiền đóng phòng trọ, tôi phải nhịn ăn sáng cả tháng. Khi ấy, tôi chưa bao giờ kể với ai hay dùng chuyện đó để làm bạn xấu hổ.

Tôi nghĩ tình bạn là thứ có thể giúp nhau lúc khó khăn mà vẫn giữ cho nhau lòng tự trọng. Nhưng có lẽ tôi đã nhầm.

Sau buổi họp lớp, vài người trong lớp bắt đầu xa cách tôi thấy rõ. Có người còn bóng gió trên mạng xã hội rằng: “Nghèo mà thích sĩ diện là khổ”.

Điều duy nhất tôi làm là nhắn cho Hương: “Tớ sẽ cố trả tiền sớm nhất có thể. Nhưng từ giờ, chúng ta không còn là bạn nữa”. Hương chỉ trả lời đúng một câu: “Tùy cậu”.

Một tuần sau, tôi bán chiếc xe máy để chuyển trước cho Hương 20 triệu đồng. 

Tôi biết mình vay tiền thì phải trả. Tôi chưa từng có ý định trốn tránh. Nhưng đến tận bây giờ, tôi vẫn tự hỏi, người đang mắc nợ có phải sống cúi mặt, không được hưởng bất kỳ niềm vui nào trong cuộc đời hay không? Có phải chỉ cần một lần vay tiền, tôi sẽ mãi bị nhìn như kẻ thấp kém?

Nguồn: dantri.com.vn
0 bạn đọc
Đánh giá tốt
Chuyên mục liên quan
X
Bình luận của bạn:

СМИ сетевое издание «Baonga.com» зарегистрировано в Федеральной службе по надзору в сфере связи, информационных технологий и массовых коммуникаций. Регистрационный номер средства массовой информации Эл № ФС77-73891 от 29 октября 2018 г. Учредитель Ха Вьет Лонг, номер телефона: +7(905) 238 89 99. Главный редактор: Чан Тхи Тху Ха: Адрес электронной почты: info@baonga.com; Номер телефона: +7(960) 222 19 99. Настоящий ресурс содержит материалы 16+. Использование информации с данного веб-сайта возможно исключительно на следующих условиях: В конце текста необходимо указывать ссылку на сайт https://baonga.com. Текст должен копироваться в первоначальном виде. Не допускается удаление ссылки на данный веб-сайт из текстов материалов. Реклама: Rus +7(926) 282 29 86 (Viber, Whatsapp, Zalo); Вьетнам +84.979.137.386.