Chuyên mục
Cha khư khư giữ 'cái ngàn vàng' của con gái
BÌNH LUẬN
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.

Cha khư khư giữ 'cái ngàn vàng' của con gái

Thứ tư 03/10/2012 05:59 GMT + 7
"Với bọn con bây giờ, trinh tiết chẳng phải là quý nhất, còn đầy thứ…”, con gái nói đến đó thì ông bố gầm lên: “Mày không quý nhưng bố quý. Mày phải giữ,  không tao giết, nghe chưa?”.

Mỗi lần con gái xin phép đi đâu là Hưng lại giật mình đánh thót. Anh giữ cái sự trinh trắng của con như giữ vàng.

Trinh tiết con gái là cái quý nhất của… bố

Trang 17 tuổi, đã hàng trăm lần khẳng định là cô bé chưa có yêu đương gì hết, còn lâu mới yêu. Nhưng chừng đó là chưa đủ với ông bố 45 tuổi vốn coi cô con gái duy nhất là báu vật. Anh Hưng lúc nào cũng lo ngay ngáy bởi đám bạn trai  ngày càng đông của Trang. Trông “chúng nó” đứa nào cũng khả nghi: mồm mép dẻo như kẹo kéo, cười cười nói nói, săn săn đón đón. Trong khi con gái anh đã tồ tệch vô tư thì chớ, lại còn da trắng chân dài, ngực nở mông cong nhìn cứ sốt hết cả ruột, lo cháy hết cả lòng.

Mỗi lần có bạn trai đến chơi và con bé nhảy chân sáo từ trên lầu xuống trong chiếc quần cộc cũn cỡn và cái áo thun trễ vai (góp ý mãi mà Trang cứ gạt đi, không chịu thay đồ tử tế khi có khách), Hưng chỉ muốn đuổi hết lũ bạn con ra đường và tống con bé vào phòng kín. Nhưng vì một ông bố lịch sự thế kỷ 21 không được phép làm thế nên để giảm thiểu nguy cơ, mỗi cậu đến chơi đều bị anh truy cặn kẽ  từ nhà cháu ở đâu, em gái học trường nào đến cháu thích xem phim gì, rồi phát hoảng khi nhớ ra những bộ phim cậu ta thích xem có nhiều cảnh nóng.

Trang tiếp bạn, anh cứ đi ra đi vào khiến con bé phát ngượng, rồi cuối cùng tức mình rủ bạn ra ngoài uống cà phê. Không phải lúc nào ông bố tội nghiệp cũng tìm được lý do để ngăn trở, thế là con gái ra ngoài bao lâu thì cũng chừng đấy phút, Hưng như ngồi trên đống lửa.

 

Mỗi lần con gái xin đi sinh nhật bạn hay liên hoan vào buổi tối là Hưng giật mình đánh thót. Đòi đưa đi đón về thì Trang vùng vằng dằn dỗi, anh đành dặn con bé về sớm, và gần đến giờ thì đứng ngồi không yên khiến vợ anh cũng phát bẳn. Hưng gắt lại: “Em làm mẹ kiểu gì thế hả? Con gái mình xinh đẹp hơ hớ như thế, lỡ có thằng mất dạy nào…”.  Vợ vừa mở mồm: “Thời bây giờ khác rồi ông ơi” thì Hưng đã cắt ngang: “Thời nào thì sự trong trắng của con gái vẫn là quý giá nhất. Em hồi đó mà không còn nguyên thì còn lâu tôi mới lấy nhé”.

Không yên tâm với vợ, Hưng cảm thấy cần trao đổi thẳng với con gái rằng cái ngàn vàng quan trọng đến thế nào. Cô bé cười: “Bố yên tâm, con chưa yêu ai đâu. Nhưng mà với bọn con bây giờ, cái đó chẳng phải là quý nhất, còn đầy thứ…”  Ông bố gầm lên: “Mày không quý nhưng bố quý. Mày phải giữ,  không tao giết, nghe chưa?”.

“Cháu có muốn vào tù không?”

“Con gái bây giờ cơ thể phát triển, nảy nở sớm trong khi tâm trí thì trẻ con rất lâu, xã hội thì toàn bọn yêu râu xanh bệnh hoạn, cứ ra đường một bước là nguy hiểm một bước”, Quyết than thở.  Nhìn thằng con lớn mới đại học năm thứ hai mà đã thay mấy đời người yêu, mà theo anh đoán thì cả mấy cô đều đã “qua tay” con mình cả, Quyết càng rối ruột lo cho con gái út.

Càng lo cho con gái, anh càng vấp phải sự phản ứng quyết liệt của cô bé bởi “anh con làm gì cũng được mà con thì sao cái gì bố cũng cấm”. Để bảo vệ con gái, anh đã phải nuốt trôi những “danh hiệu” mà con bé dành cho anh,  nào là kẻ trọng nam khinh nữ, kẻ gia trưởng phong kiến…  Mặc, anh sẵn sàng chấp nhận tất cả miễn là con mình vẫn “nguyên hình khuôn khổ”.

Cái máy tính duy nhất trong nhà được đặt ở phòng khách, và nếu thấy con gái chat chit thì dù khuya mấy, Quyết vẫn không đi ngủ, mà nằm đọc báo, xem TV chờ, thỉnh thoảng giả vờ đi qua xem nó nói những gì, ảnh avatar bạn nó là trai hay gái. Quyết rất muốn theo dõi các cuộc nói chuyện đó  nhưng về trình độ vi tính của con bé quá cao thủ so với anh nên đành chịu.  Điện thoại của con cũng vậy, anh không làm sao kiểm soát được, đành chỉ theo dõi hành tung đi về của con gái.

Đợt này, thấy con bé hay chui vào toilet nghe điện thoại, chat cũng lấm lét nhìn bố, lại thỉnh thoảng có một “thằng khả nghi” đứng cách nhà mấy bước chân, đợi con bé rón rén ra khỏi nhà trèo lên xe, Quyết nghĩ mình phải ra tay. Anh rình bằng được lúc hai đứa gặp nhau ngoài ngõ để mời thằng bé vào nhà, hỏi lý lịch, lấy số điện thoại: “Đừng có cho bác số sim rác đấy nhé”.

Rồi anh quy định từ giờ muốn gặp nhau cứ vào nhà chơi cho đàng hoàng, không việc gì phải dấm dúi đi đâu cả. Thế nhưng Quyết biết, bọn trẻ ranh ma kiểu gì chả gặp nhau suốt bên ngoài, chẳng biết có đưa nhau vào nhà nghỉ nào không. Thế nên anh bắt vợ phải theo dõi các biểu hiện sinh học của con gái thật cẩn thận, từ chu kỳ kinh nguyệt cho đến dáng đi đứng, thậm chí phải xem cả đồ lót của con xem có dấu hiệu “bị hại” hay không.

Thấy con có vẻ ngày càng “lạc lối”, ông bố quyết định phải gọi điện cảnh cáo cậu trai kia: “Cháu mà làm gì hại đến em Vy là bác sẽ tống cháu vào tù đấy, cháu biết không? Cháu là sinh viên, đủ tuổi đi tù rồi đấy, còn Vy nó vẫn là trẻ em đấy”. Quyết không ngờ thằng bé mồm thì vâng dạ mà sau đó vừa cười lăn lộn vừa kể lại với bé Vy không sót một câu, khiến con gái anh nổi xung, về nhà vừa khóc lóc trách hờn bố vừa nhịn ăn để phản đối.

Cấm thì dễ, giữ thì khó

Chuyện các ông bố lo lắng cho “cái ngàn vàng” của con gái chắc chắn không hề hiếm khi họ vẫn thuộc về một thế hệ coi trọng chữ trinh, và chứng kiến nhiều cô gái trẻ ngày nay vẫn phải chịu khổ vì không giữ được nó, trong khi các thiếu nữ con họ lại “có lớn mà chẳng có khôn”. Là đàn ông, họ biết những kẻ cùng giới với mình nguy hiểm như thế nào nên ra sức bảo vệ con bằng các hình thức cấm đoán, theo dõi, kiểm soát nghiêm ngặt.  Thế nhưng các cô gái không tồ như họ tưởng, ít nhất là trong chuyện qua mặt bố.

Nguyệt, cô con gái 19 tuổi của Huân, luôn về đúng giờ đúng như bố mong đợi, thậm chí không mấy khi đi chơi đêm trừ các cuộc sinh nhật có sự hộ tống của các cô bạn gái mà bố tin cậy. Thế nên Huân gần như chết đứng khi tình cờ  gặp một cô bạn cũ và được chị này gọi đùa là “thông gia”.

Hóa ra cháu chị ta đã mấy lần đưa bạn gái về nhà chơi, lần đầu cách đây gần một năm. Sau khi hỏi han “cô cháu dâu tương lai”, chị nhận ra cô bé là con người bạn lâu ngày không gặp của mình. Huân từ bàng hoàng chuyển sang xấu hổ, rồi phẫn nộ, chuyện hệ trọng đến vậy của con gái anh, “bên kia” đã biết cả, còn anh thì như bị bịt mắt.

Về nhà “vạch mặt” con gái, Huân lồng lộn mắng nhiếc sự dối trá của con rồi sát sạt truy hỏi: “Chúng mày đã có gì với nhau chưa? Mày trót dại rồi chứ gì? Khổ lắm con ơi”. Cúi gằm mặt cả tiếng đồng hồ nghe bố mắng, bỗng con bé ngẩng lên nói rành rọt: “Cái gì như bố nghĩ thì chưa có, nhưng không phải vì bố cấm đâu. Nếu con thích thì bố có cấm được con không? Trừ khi bố trói con nhốt trong nhà, còn nếu con vẫn được ra đường như người bình thường thì con muốn gì, bố cũng chẳng ngăn được”.

Dù tức con gái cãi láo nhưng chỉ cần nghe cái thông tin “chưa có gì” của cô bé  là Huân đã mừng như bắt được vàng rồi. Yên tâm đi ngủ, anh bắt đầu ngẫm nghĩ về những điều con nói, rồi hoang hoang thừa nhận rằng đúng là dù có ba đầu sáu tay, mình cũng chẳng thể kiểm soát hay cấm đoán nó được. Có lẽ, đành phải chấp nhận để nó tự đi vậy, bố mẹ chỉ vạch cho nó con đường đúng thôi. Dù sao, Huân nghĩ, anh cũng chẳng thể theo sát con cả đời.

Theo Xzone
31 bạn đọc
Đánh giá tốt
Chuyên mục liên quan
X
Bình luận của bạn:

СМИ сетевое издание «Baonga.com» зарегистрировано в Федеральной службе по надзору в сфере связи, информационных технологий и массовых коммуникаций. Регистрационный номер средства массовой информации Эл № ФС77-73891 от 29 октября 2018 г. Учредитель Ха Вьет Лонг, номер телефона: +7(905) 238 89 99. Главный редактор: Чан Тхи Тху Ха: Адрес электронной почты: info@baonga.com; Номер телефона: +7(960) 222 19 99. Настоящий ресурс содержит материалы 16+. Использование информации с данного веб-сайта возможно исключительно на следующих условиях: В конце текста необходимо указывать ссылку на сайт https://baonga.com. Текст должен копироваться в первоначальном виде. Не допускается удаление ссылки на данный веб-сайт из текстов материалов. Реклама: Rus +7(926) 282 29 86 (Viber, Whatsapp, Zalo); Вьетнам +84.979.137.386.