Apr 08
Học giả Mỹ: Đừng thấy Putin lịch thiệp mà tưởng bở
Thứ hai 08/04/2019 3:39 Lượt xem: 1,279

Xin giới thiệu hai bài báo có một số nội dung liên quan của hai học giả Mỹ: Paul Robert, nguyên Thứ trưởng Bộ tài chính Mỹ và Tiến sỹ Gilbert Doctorow

Bài đăng trên báo “Svobodnaia Pressa” ngày 7/2/2019 với tiêu đề nguyên văn: “Putin làm Phương Tây thất vọng: Ông không dọa chôn ai và cũng không đem “Kuzma's mother” ra dọa ai (“Kuzma's mother”- câu đe dọa trong tiếng Nga- tạm hiểu: sẽ cho “chúng mày” một bài học-ND).

Các ảnh trong bài là của tác giả.

Tổng thống Nga Vladimir Putin (Ảnh: Aleksey Druzinhin/TASS)


1. Bài một của Paul Robert Craig

Bài báo được dẫn dưới đây (ở phần sau-ND) của Gilbert Dotorow đã nhắc lại những quan ngại riêng của cá nhân mà tôi đã từng trình bày nhiều lần trước đây liên quan đến sự kiềm chế thái quá của Putin trước những sự khiêu khích quá đáng (của Mỹ và Phương Tây).

Tôi khâm phục Putin vì sự nhẫn nhịn đáng kinh ngạc của ông- các chính khách Phương Tây đồng nghiệp của ông chưa bao giờ có được một phẩm chất như vậy. Tuy vậy, tôi cũng thấy cực kỳ lo lắng bởi vì chính cái sự kiềm chế thái quá đó tuy có thể ngăn chặn chiến tranh nhưng cũng lại có thể dẫn đến chiến tranh.

Rất nhiều nhà sử học chuyên nghiên cứu nhũng vấn đề liên quan đến Chiến tranh Thế giới Thứ hai đã khẳng định rằng chính những ý định tốt đẹp của Thủ tướng Anh Chemberlen khi đó muốn tháo ngòi nổ các tình huống xung đột trong khi lẽ ra cần phải có một lập trường thật cứng rắn đã khuyến khích Hitler đi quá xa như vậy (phát động Thế chiến hai-ND).

Tiến sỹ Doctorow, dĩ nhiên, đã rất đúng khi cho rằng không có một chính khách Phương Tây nào dám nói về bất cứ một nhà lãnh đạo Xô Viết (trước đây) nào đó theo cái cách như (ông ta) đang dùng để nói về Putin.

Họ (các chính khách Phương Tây) cũng sẽ không nói chuyện với bất kỳ một nhà lãnh đạo Xô Viết nào với cái tông giọng mà họ đã (dùng) để nói (chuyện) với Putin. Mọi sự đã bị đẩy lên đến ngưỡng thậm vô lý:

Chính phủ Anh mới đây tuyên bố là họ đang chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh chống Nga. Dưới thời Xô Viết thì không một chính phủ nào của nước Anh lại dám đưa ra những tuyên bố vừa mang tính khiêu khích nhưng lại vừa ngu xuẩn đến mức như vậy.

Nước Nga đủ sức thổi bay nước Anh khỏi bề mặt Trái Đất chỉ trong vài phút, thế mà Bộ trưởng quốc phòng Ạnh lại dám huyên thuyên là nước Anh đang chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh chống Nga!

Putin- (là) nhà lãnh đạo thông minh, lịch thiệp, nhã nhặn, khôn khéo,- thế giới Phương Tây không có được một nhà lãnh đạo nào tương tự như vậy.

Ông (Putin)- là nhà lãnh đạo chính trị duy nhất trên thế giới có thể đứng nhiều giờ liền trước đám đông các phóng viên, chủ yếu là những người có thái độ thù địch (với Nga) và trả lời từng câu hỏi một, không né tránh lươn lẹo, không liếc nhìn các gạch đầu dòng có sẵn trên tờ giấy và cũng không cần phải nghiêng đầu lắng nghe những câu rỉ tai mách bài của các trợ lý.

V.Putin xứng đáng được tất cả tôn trọng. Nhưng thay vào đó thì ông ấy cùng với nước Nga đang bị cả một chiến dịch bôi nhọ có tổ chức chặt chẽ tấn công. Cách hành xử như vậy (đối với Putin) làm sao có thể góp phần duy trì hòa bình trên thế giới được?

Trong một thời đại khi có sự hiện diện của những loại vũ khí hạt nhân mạnh khủng khiếp như thời đại chúng ta hiện nay, lấy cái gì để có thể bào chữa được cho cách hành xử vô trách nhiệm như vậy của Phương Tây?

Doctorow có nói rằng Putin- một con người cực khôn khéo nên có khả năng tự kiểm chế cảm xúc của mình mạnh đến nỗi chưa từng một ai đó, có lúc nào đó lại phải sợ rằng ông ấy có thể tỏ ra mình bị xúc phạm.

Nhưng tình trạng này không thể kéo dài mãi. Sớm hay muộn thì Putin cũng sẽ buộc phải hoặc là có một lập trường cứng rắn, hoặc là sẽ đánh mất- nếu không phải là chủ quyền của Nga thì sẽ là (mất) sự ủng hộ của dân chúng Nga dành cho ông.

Nếu như Putin chần chừ quá lâu, thì có khả năng là đến khi ông có được một lập trường cứng rắn thì vào thời điểm đó những chính khách- ngu xuẩn trong “giới lãnh đạo Phương Tây” đã đánh trống chiến tranh (xung trận) to đến nỗi không còn có thể bắt chúng (những tiếng trống chiến tranh đó) im bặt lại được nữa.

Sự ngu xuẩn của Washington còn quá “vĩ đại” vì một nguyên nhân khác nữa. Washington cho rằng những biện pháp cấm vận, bôi nhọ và cô lập Nước Nga của Putin sẽ dẫn tới việc Putin bị lật đổ. Cũng có thể như vậy.

Nhưng nhân dân Nga và Các lực lượng vũ trang Nga với tình cảm yêu nước đã bị xúc phạm của mình sẽ không cho phép đưa những kẻ bù nhin của Washington lên nắm quyền lực để thay thế Putin.

Cách làm như vậy (của Washington) chắc chắn hơn cả sẽ dẫn tới việc đưa một người Nga khác yêu nước Nga, nhưng có khả năng tự kiềm chế kém hơn Putin lên đỉnh cao quyền lực và người đó sẽ sử dụng sức mạnh của nước Nga để trừng phạt những kẻ đã từng phỉ bảng, mạt sát nước Nga.

Và cả hai bước đi trên đều dẫn tới chiến tranh và cái chết của tất cả chúng ta.

Paul Craig Roberts, Tiến sỹ kinh tế, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài chính Mỹ phụ trách chính sách kinh tế Chính quyền Tống thống Ronald Reagan, nguyên Tổng biên tập kiêm nhà bình luận báo Wall Street Journal, tạp chí "Businessweek" và Hãng thông tấn "Scripps Howard News Service ".....Tác giả nhiều cuốn sách về các vấn đề thế giới hiện đại.

2. Bài hai của Gilbert Doctorow: Putin cần phải học Khrushev


Tôi (Gilbert Doctorow-ND) tự mình gọi bài viết này là “những tin tức giả” vì một lý do rất chính đáng- để các bạn đọc phải quan tâm đến một thực tế là tổng thống hiện nay của nước Nga quá nhu nhược- nhu nhược đến mức không đem lại lợi ích gì cho chính bản thân ông ấy và cho cà chúng ta (Phương Tây)- Ông ấy không đưa ra những đe dọa như người tiền nhiệm của ông, nhà lãnh đạo ĐCS Liên Xô, đã làm vào năm 1956.

Ông ấy (Putin) cũng không rút giày dưới chân đập lên mặt bàn trước mặt mình khi phát biểu tại Đại hội đồng Liên Hợp Quốc, như Nikita Khrushov (Bí thư thứ nhất ĐCS LX khi đó-ND) đã làm.

Vì vậy mà, chúng ta, những người châu Âu và người Mỹ đã quên đi những mối nguy cơ xảy ra một cuộc chiến tranh nóng với Nga.

Và chúng ta đã tiến sát đến ngưỡng rủi ro xảy một cuộc chiến tranh như vậy bằng cách thi hành chính sách đối ngoại dồn Nga vào chân tường của mình. Sẽ không có một cái gì khác (sẽ xảy ra tiếp theo) sau những cách tư duy và hành động kiểu trên của chúng ta, ngoài chiến tranh.

Chính vì những cách hành xử như vậy của Khrushev như được mô tả ở trên (hành động đập giầy trên mặt bàn trong kỳ học Đại Hội Đồng LHQ), vì sự kiện phóng vệ tinh nhân tạo Liên Xô đầu tiên đầu tiên trong nhiệm kỳ của ông và cuộc xâm lược của quân đội Liên Xô vào Hungary để thay đổi chế độ tại đó, vì những lần thử nghiệm các quả bom nhiệt hạch công suất cực lớn trên bầu khí quyển mà Liên Xô tiến hành để chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh chống lại chúng ta (Mỹ và Phương Tây), ông ta (Khrushchev) đã gây ấn tượng cực mạnh đối với công chúng (Phương Tây) và các giai tầng chính trị tại Phương Tây.

Ông ta (Khrushev) được coi là một người đàn ông hung hăng, không lịch thiệp đang đứng đầu một đất nước nguy hiểm.

Khrushev đề xuất với chúng ta chính sách “Chung sống hòa bình”,- chính sách này cho phép và buộc chúng ta phải hiểu một thực tế là nếu Phương Tây không chấp nhận chính sách trên (của Khrushve) thì điều đó cũng đồng nghĩa với việc sự sống không tồn tại trên hành tinh của chúng ta. Thành thừ, các quốc gia chúng ta (Phương Tây) luôn có thái độ vửa tôn trọng nhưng lại vừa sợ Khrushchev và đất nước của ông ta.

Chúng ta cho rằng ông ấy là một kẻ thô lỗ. Nhưng không một ai dám mở miệng nói rằng ông ta là một tay xã hội đen, là một kẻ giết nhà báo và v.v. – tức là những từ ngữ mà chúng ta đang được nghe từ miệng các chính khách và các phương tiện truyền thông đại chúng của chúng ta (Phương Tây) mỗi khi họ mô tả Putin.

Vào thời kỳ đó, (thời Khrushev-ND) không một ai dám nhận xét rằng nước Nga chỉ là một “cây xăng chứ không phải là một quốc gia”, nước (Nga) là nơi không sản xuất ra bất cứ thứ gì mà thế giới cần. Khi đó (thời Khrushev), cũng không ai nói rằng Nga chỉ là một cường quốc khu vực có cách hành xử rất tệ hại.

Thế mà sau này chính Barack Obama đã lấy những nhận định đó (Nga là cường quốc khu vực và hành xử tệ hại) để biện minh cho quyết định cô lập Nga và cắt đứt mọi mối quan hệ có thể có với quốc gia “bất hảo” này (Nga), thậm chí cắt cả các kênh liên lạc đã hoạt động trôi chảy nhiều thập kỷ kể từ khi giải quyết xong cuộc khủng hoảng tên lửa tại Cuba, - những kênh liên lạc có chức năng đem lại một sự ổn định nào đó và khả năng có thể dự đoán được (sự phát triển của các sự kiện) trong điều kiện Chiến tranh Lạnh thời kỳ đó.

Khác với Khrushev và các nhà lãnh đạo Liên Xô khác, Ngài Putin hành động và nói chuyện với phong cách rất văn minh.

Thậm chí ngay cả hiện nay, trong điều kiện của một cuộc Chiến tranh lạnh mới, trong thời kỳ mà (Nga) phải đối đầu không ngưng nghỉ với Phương Tây, phải đối phó với các lệnh trừng phạt kinh tế cứng rắn của Phương Tây, trong bối cảnh những cuộc tập trận quân sự khiêu khích quy mô lớn chưa từng có của NATO liên tục được tiến hành ngay sát biên giới Nga, Putin vẫn mềm mỏng nói về "các đồng nghiệp" và “các đối tác" Phương Tây như mọi khi - để nhằm mục đích duy nhất là duy trì hòa bình và ngăn chặn sự leo thang căng thẳng, - vì theo ông thì sự leo thang căng thắng này có thể nhanh chóng dẫn đến những cuộc xung đột vũ trang.

Sự nhẫn nhịn của Putin đến từ đâu? Cần phải hiểu rằng, quá trình phục vụ tại KGB (Cơ quan an ninh quốc gia Liên Xô) chỉ là một phần nhỏ trong quá khứ của Putin. Trong những năm 1990, ông làm việc trong chính quyền của Thị trưởng St. Petersburg Anatoly Sobchak.

Trên cương vị Phó thị trưởng phụ trách mảng đầu tư nước ngoài, ông đã gặp gỡ rất nhiều doanh nhân và chính trị gia từ Châu Âu và Mỹ. Ông là một phần của giới thân Phương Tây trong bộ máy cầm quyền của Thị trưởng Anatoly Sobchak.

Và khi nhậm chức tổng thống năm 1999, Putin đã giữ lại quanh mình rất nhiều đồng chí theo chủ nghĩa tự do của ông. Những người đó đến bây giờ vẫn là một nhánh rất có ảnh hưởng trong giới tinh hoa chính trị Kremlin.

Bắt đầu từ những ngày cầm quyền đầu tiên, Putin đã hy vọng sẽ đưa nước Nga gia nhập NATO và, trong một kế hoạch tổng thể hơn, hội nhập với thế giới Phương Tây.

V. Putin là nguyên thủ quốc gia đầu tiên gọi điện cho Tổng thống Mỹ George W. Bush ngay sau vụ tấn công khủng bố vào Trung tâm Thương mại Thế giới New York và hào phóng đề nghị một sự trợ giúp đáng kể cho Mỹ bằng cách mở cửa sân sau của Nga ở Trung Á cho Quân đội Mỹ để hỗ trợ hậu cần cho chiến dịch mà Mỹ sẽ tiến hành để chống Taliban tại Afghanistan.

Nhưng rất tiếc, những kỳ vọng của Putin vào việc cùng (Mỹ và Phương Tây) làm ấm lên mối quan hệ song phương và hội nhập đã bị (Phương Tây) từ chối.

Vào thời điểm đó, Washington chỉ coi Nga là một quốc gia đang trong tình trạng suy thoái kéo dài và chỉ là một cường quốc ngoại vi (khu vực).

Năm 2002, Hoa Kỳ đã rút khỏi Hiệp ước về tên lửa đạn đạo - một trong những hiệp ước quan trọng mang tính bước ngoặt đầu tiên trong lĩnh vực hạn chế vũ khí được (Liên Xô và Mỹ) ký vào năm 1972.

Bằng cách đó (rút ra khỏi Hiệp ước), người Mỹ đã công khai thể hiện sự coi thường của Mỹ trước những quan tâm của Nga về sự ổn định và tính minh bạch và Mỹ bắt đầu theo đuổi chính sách thay đổi cán cân chiến lược theo hướng có lợi cho mình.

Tiếp theo đó, chúng ta chứng kiến mối quan hệ giữa Nga và Phương Tây xấu đi nhanh chóng và vẫn tiếp tục xấu đi đến tận hôm nay. Và sau đó nữa, chúng ta được thấy Nga thiết kế chế tạo các hệ thống vũ khí mới được mệnh danh là những vũ khí "phi đối xứng".

Nga đã và đang ứng dụng những công nghệ tiên tiến nhất,- và những công nghệ này cuối cùng cũng đã được Putin công bố công khai trong bài phát biểu trước cuộc họp chung của cả hai viện Quốc hội Nga (Hội đồng liên bang và Duma) vào ngày 1/3/2018.

Khi đó, ông đã nói rất rõ, mặc dù bằng một giọng từ tốn và không đe dọa, rằng loại vũ khí này có thể chọc thủng mọi lá chắn bảo vệ (phòng thủ) mà Mỹ đã kỳ công xây dựng để đảm bảo cho Mỹ khả năng tiến hành đòn tấn công hạt nhân “đánh dập đầu” (đối phương) trước (mà không bị trừng phạt-ND).

Putin đã lấy lại cho nước Nga cân bằng chiến lược hoàn toàn với Mỹ, và tất nhiên, với toàn bộ NATO. Và đã làm được điều này- bất chấp một thực tế là ngân sách quân sự của Nga ít hơn 12 lần so với ngân sách quân sự của Mỹ.

Bài phát biểu ngày 1/3/2018 của Putin nhằm gửi tới người dân Nga khi chiến dịch (vận động) bầu cử tổng thống (Nga) đang ở thời điểm nóng nhất. Thông điệp này cũng được gửi đến các giai tầng tinh hoa chính trị Mỹ và Các lực lượng vũ trang Mỹ.

Rất tiếc, Putin đã không nói với nhân dân Mỹ và nhân dân Châu Âu bằng một giọng điệu thẳng thừng như Khrushev đã từng nói. Và chính vì thế đã không làm cho chúng ta “bừng tỉnh giấc”.

Ngày nay, cả chúng ta, và cả dân chúng (Phương Tây), hình như đang có một xu hướng phớt lờ một thực tế rằng Nga là quốc gia duy nhất trên thế giới có khả năng chỉ trong vòng 30 phút đã biến nước Mỹ và / hoặc cả Châu Âu thành tro bụi.

Chúng ta đã đánh mất cái cảm giác là đang tồn tại rất nhiều rủi ro xảy ra chiến tranh vì những chiến dịch của các lực lượng vũ trang của chúng ta ngay sát sườn người Nga và những lực lượng của họ ở Syria, ở Ucraine ... và có lẽ, sẽ sớm xuất hiện ở Venezuela.

Và điều đó lại diễn ra trong bối cảnh khi mà gần như hoàn toàn không có các kênh liên lạc đủ tin cậy nào giữa giới lãnh đạo dân sự và giới tướng lĩnh của các nước chúng ta (Nga và các nước Phương Tây), và tuyệt đối không có sự tin tưởng lẫn nhau nào giữa các bên.

Trong Cuộc chiến tranh lạnh lần thứ nhất, (các bên) còn có một khoảng thời gian hạn chế để có thể phát hiện, làm rõ các tín hiệu về các cuộc tấn công giả của tên lửa đạn đạo xuyên lục địa hoặc của các máy bay ném bom chiến lược.

Hiện nay, khoảng thời gian từ hồi còi báo động đầu tiên đến lúc bị hủy diệt hoàn toàn chỉ còn vẻn vẹn 15 phút. Khi có nhận định sẽ có một đòn tấn công trước nhằm tiêu diệt giới lãnh đạo quốc gia, quy trình phóng (tên lửa) trả đũa (của quốc gia bị tấn công) đã được tự động hóa và bây giờ hệ thống (đánh đòn trả đũa) đã hoạt động theo nguyên tắc “Cánh tay Thần chết”.

Về bản chất, kịch bản Ngày tận thế, - một kịch bản đã được đạo diễn Stanley Kubrick diễn đạt một cách xuất sắc và rất ấn tượng trong bộ phim của ông mang tên “Tiến sỹ Strangelove” trong những năm 60 (chính xác hơn, năm 1964), đang được diễn ngay ở đây và trong lúc này, mặc dù công chúng không hề biết về những gì đang diễn ra.

Đó là lý do tại sao, thưa các bạn của tôi, tôi (Gilbert Doctorow) lại nói rằng Vladimir Putin đã phạm sai lầm đối với chính bản thân minh và với nhân dân mình (Nga) khi không tham gia trực tiếp vào các hoạt động ngoại giao thẳng thừng với nhân dân Mỹ và nhân dân Châu Âu, không làm cho chúng ta sợ hãi đủ độ- để cho chúng ta “tỉnh người” trở lại và buộc các chính khách và phương tiện thông tin đại chúng của chúng ta cũng phải như vậy – (tỉnh táo trở lại) .

Tác giả: Gilbert Doctorow – Tiến sỹ khoa học (chuyên nghành- Lịch sử Nga, bảo vệ luận án tại Trường Đại học Columbia, năm 1975, Nhà phân tích chính trị độc lập sống tại Brussel. Quan sát viên quốc tế chính thức theo dõi cuộc bầu cử tổng thống Nga ngày 18/3/2018.

Lê Hùng- Nguyễn Hoàng (dịch)
Nguồn: baodatviet.vn

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

loading...

Loading...

9 bạn đọc

Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Bình luận của bạn:
 

Gửi phản hồi
Ca nhạc VIỆT NAM TRONG TÔI Ca nhạc Việt Nam trong tôi 2013 Tôi yêu Việt Nam 2013 Mùa đông nước Nga 2012-2013 Mùa thu vàng nước Nga 2013 Vũ khúc mùa đông Đêm Việt Nam: Tết xa quê 2014 Xuân tình yêu 2014 Giấc mộng đêm hè 2014 Mùa thu vàng nước Nga 2014 Chương trình ca nhạc hè 2015: "Giấc mơ có thật" Mùa thu vàng nước Nga 2018
Loading...