Apr 15
Nữ sinh giành học bổng Harvard nhờ bài luận về áo ngực
Thứ bảy 15/04/2017 10:52 Lượt xem: 462

Nữ sinh người Mỹ gốc Việt Tô Mỹ Ngọc đã nhận được học bổng Harvard nhờ bài luận viết về chiếc áo ngực. Điều đó minh chứng rằng không phải chủ đề cao siêu mới chinh phục được trường đại học danh tiếng này.

Tô Mỹ Ngọc chia sẻ: “Tôi không thực sự nghiêm túc khi nộp đơn vào Harvard. Đây là ngôi trường cuối cùng tôi lựa chọn, và tôi chỉ làm vậy vì thủ tục giấy tờ khá đơn giản. Bởi tôi nghĩ mình sẽ được nhận, tôi còn chẳng cố gây ấn tượng với bất cứ ai và chỉ viết về những gì khiến tôi hạnh phúc. Trong trường hợp này là những chiếc áo ngực và những vì sao. Văn phòng tuyển sinh đã gửi thư cho tôi, thư chấp nhận chính thức, viết rằng: “Tôi thực sự hứng thú với bài luận về áo ngực của em!”.

Nguồn cảm hứng này thực chất đến từ câu hỏi bổ sung của Đại Học UChicago; trường đã yêu cầu một bài luận 500 từ về một thứ quần áo thực sự quan trọng đối với tôi. Tôi đã dùng lại nó cho bài luận vào trường Harvard, và nó ở ngay dưới đây, nếu bạn muốn đọc:

"Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên mình mặc một chiếc áo ngực. Khi ấy, tôi học lớp năm, tôi vừa từ trường về, mẹ đưa cho tôi một chiếc áo lót trắng. “Giờ con đã lớn rồi”, mẹ nói. “Con cần phải mặc cái này”. Và từ giây phút ấy, cuộc sống của tôi đã thay đổi mãi mãi.

Cũng cùng năm ấy, tôi được dạy rằng một ngày nào đó mặt trời sẽ chết đi. Và, tôi, khi cảm nhận sức ép từ thứ vải dưới lớp áo của mình, nhận ra rằng tuổi thơ của tôi, rồi cũng sẽ tan biến, giống như mặt trời vậy.

Tôi đã có chiếc áo ngực đầu tiên, rồi thứ hai, thứ ba, và, chiếc thứ tư của tôi là chiếc áo dành cho một người phụ nữ trưởng thành, loại mà mẹ vẫn mặc.

Với mỗi chiếc áo mới, tôi lại loại đi những chiếc áo cũ. Và đâu đó sâu trong tủ quần áo tối tăm của tôi, có một chồng những chiếc áo ngực cũ đã bị vứt bỏ; nhỏ tí, với những sợi vải đã sờn cũ. Chúng từng rất rực rỡ trong những ngày tháng chúng còn hữu dụng; nhưng rồi, chúng như đã phai mờ dần mà trở thành những thứ đồ cũ thừa thãi, bị bỏ mặc của những tháng ngày đã qua. Chúng tồn tại ở một góc nhỏ của vũ trụ này, và đóng bụi ở đó, cũng như những vì sao đã chết - không sự sống, không còn ánh sáng rực rỡ, không còn sự mãnh liệt.

Với mỗi chiếc áo mới, tôi cảm thấy bàn tay tàn nhẫn của sự đổi thay đẩy tôi xa hơn vào một con đường mà tôi không thể quay lại. Những chiếc áo ngực mới ấy không còn có sự giản đơn như những chiếc đầu tiên nữa; chúng có thêm thật nhiều những nếp gấp, những mũi khâu, những diềm xếp và hoa văn; và cứ như thể, chúng được tạo ra để chống lại sự phức tạp, rắc rối đang lớn dần trong trách nhiệm của tôi vậy.


Nữ sinh người Mỹ gốc Việt có những suy nghĩ rất phức tạp và triết lí chỉ dựa vào việc cảm nhận từ một vật "đơn giản và tầm thường" hàng ngày

Đôi lúc, khi tôi cảm thấy mình quá lớn cho chiếc áo ngực hiện tại, tôi không thể, cũng không muốn mua một chiếc áo mới, bởi ý nghĩa tiềm ẩn sau mỗi lần đổi thay ấy - nếu mỗi chiếc áo mới đồng nghĩa với cái chết của một vì sao, vậy thì thế giới của người lớn đối với tôi cũng chẳng khác gì đêm đen kéo dài mãi mãi. Tôi đã cố để không giết chết thêm bất kì ngôi sao nào khác, nhưng sự kháng cự của tôi là không đủ, và rồi tôi tìm thấy bản thân mình tiếp tục chất thêm một lớp áo, rồi lại lớp nữa, hết lớp áo này tới lớp khác vào chồng áo ngực cứ lớn không ngừng trong tủ. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái kết, cho giây phút mà cả vũ trụ của tôi bị nhấn chìm trong hố đen sau cánh tủ quần áo ấy.

Nhưng, tôi đã được cứu rỗi.

Tôi đã học được rằng, cuộc sống này không đi theo một đường thẳng, mà là theo một vòng tuần hoàn. Những vì sao mới sẽ trỗi dậy từ những tro tàn của những vì sao cũ, và bóng đen của cái chết được đong đầy từ ánh sáng của sự sống. Vì vậy, những điều được tạo ra chỉ là sự tái hiện của quá khứ trong một hình thù, một hình thức khác để phù hợp với hiện tại. Khi mặc một chiếc áo ngực mới không có nghĩa là tôi đang vứt bỏ đi con người cũ của mình, mà là đang định hướng lại bản thân để thích ứng với những sự thay đổi của thời thế.

Sự thay đổi, dù nghe thật to lớn, thực chất cũng chỉ là một điều tự nhiên, thường tình mà thôi - chồng áo ngực ấy rồi cũng chỉ lớn dần. Dù thật khó để chấp nhận sự tồn tại của những chiếc áo ngực ấy trong cuộc sống của mình, tôi nhận ra mình cũng không thể sống thiếu chúng, bởi, khi chúng ta lớn lên hay già đi, mọi thứ dường như càng dễ dàng đổ gục, và chẳng có gì đáng tin hơn một chiếc áo ngực, cho chúng ta sự hỗ trợ, sự giúp đỡ cần thiết từ sâu thẳm bên trong, để chúng ta có thể vững vàng nắm lấy cuộc sống này".

Chu Phương Cầm
Nguồn: phununews.vn
Loading...
1 bạn đọc
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Bình luận của bạn:
 

Gửi phản hồi
Ca nhạc VIỆT NAM TRONG TÔI Ca nhạc Việt Nam trong tôi 2013 Tôi yêu Việt Nam 2013 Mùa đông nước Nga 2012-2013 Đại nhạc hội 2013 Mùa thu vàng nước Nga 2013 Vũ khúc mùa đông Đêm Việt Nam: Tết xa quê 2014 Xuân tình yêu 2014 Giấc mộng đêm hè 2014 Mùa thu vàng nước Nga 2014 Chương trình ca nhạc hè 2015: "Giấc mơ có thật"