Nov 08
Phóng sự ở chợ Sadovod: "Có cần xe kéo hàng không?"
Thứ sáu 08/11/2013 15:09 Lượt xem: 6,168

Tuần trước, đã diễn ra chiến dịch kiểm tra chợ Sadovod, trong đó cảnh sát đã bắt giữ khoảng một nghìn người, phần lớn là người nhập cư. Trong khoảng thời gian đó, phóng viên của «Phóng viên Nga» đã quyết định tận dụng tình hình để xin vào làm việc trong một khu chợ. 

Kết quả của những ngày lao động ở chợ là bài phóng sự được đăng tải trên số 44 (322) ra ngày 7-11 với nhiều chi tiết thú vị, tuy nhiên trong bài có những thông tin lá cải từ chợ mà phóng viên chỉ được "tai nghe mắt thấy" nhưng không thể kiểm chứng tính chính xác của nó.

Đến chợ, anh phóng viên nhận thấy chợ Sadovod vắng vẻ hơn, ít bóng người nhập cư hơn bình thường, nhưng nhờ đó, anh đã được nhận ngay vào làm chân "cửu vạn".

Thứ ba. Ngày làm việc đầu tiên

 

Tôi mặc bộ quần áo cũ, xỏ chân vào đôi giày thể thao màu đen đã sờn, đến chỗ cậu bạn Firuz đang bán hàng ở chợ. Firuz có căn hộ riêng ở vùng ngoại ô Balashikha, có vợ và hai con nhỏ. Cha của Firuz sở hữu một điểm bán hàng ở chợ "Sadovod" bán buôn quần áo trẻ em. Ngày hôm qua, thứ hai 28-10, ở chợ đã xảy ra chiến dịch kiểm tra quy mô lớn. Cảnh sát chống bạo động bao vây chợ "Sadovod", chặn các lối ra vào chợ. Mọi người chạy trốn theo nhiều hướng khác nhau. Nhiều người đóng container và trốn đó vài giờ. Cảnh sát bắt đi tất cả.

- Tất cả bắt đầu từ vụ đánh cảnh sát ở chợ Matveevsky từ hồi tháng 7 - Firuz nói. - Ngay cả tôi, một công dân của Nga, cũng bị bắt đi, mặc dù tôi cho họ xem hộ chiếu Nga của mình. Không cần hỏi, bắt giữ tất. - Cứ "Đầu đen" là lên xe buýt!

Khi xe buýt chở người bị bắt lên đồn, ai muốn tránh thủ tục truy cứu trách nhiệm tiếp tục, cứ trả tiền "phạt" và ra đi lặng lẽ.

- Ba người đã trả năm nghìn rúp được thả ra ngay. Đây là công việc của các cơ quan thực thi pháp luật của chúng tôi - Firuz than phiền. Firuz không trả tiền và ngồi trong đồn trong 8 giờ. Firuz cũng phải đưa ra 2 nghìn rúp. Tất cả những người còn lại được thả ra cùng một lúc. 

Tôi là một người Tajik, nhưng đã sống cả đời ở Nga. Tôi đi học, đi học đại học, rồi làm việc theo chuyên ngành. Đến 5 tuổi, tôi vẫn nói ngôn ngữ mẹ đẻ, sau đó tôi gần như quên hẳn tiếng Tajik. Nhưng vẻ bề ngoài tôi vẫn là người Tajik. Firuz khẳng định: "Có kiểm tra thì cậu kiểu gì cũng sẽ bị bắt".

Nhưng dù vậy, Firuz có vẻ rất yên tâm về sự phát triển của chợ Sadovod. Ở chợ mọi người kháo chuyện về những gì xảy ra sau vụ bạo loạn ở Biryulevo. Có lời đồn rằng mấy ông chủ "Sadovod" và "Liulino" đang loại bỏ các đối thủ cạnh tranh.

Những người bán ở chợ nhỏ to đồn đoán: Người Do Thái của chúng tôi đã tiếp tay để đóng cửa chợ ở Biryulevo. Bây giờ mỗi ngày nhiều xe tải ngày trước đến Biryulevo, giờ đây đổ về TTTM "Cửa Nam" (cây số 19 MKAD).

Những người ở chợ kể rằng cậu thanh niên Yegor bị người Azerbaijian đâm chết, thực ra vẫn sống sót và bị giữ tại sân bay khi anh ta có ý định bay đến Paris. Khi tôi khẳng định là tin đó chỉ là "tin vịt" của một tờ báo nhỏ ở Azerbaijan, mọi người nhìn tôi nghi ngờ, tỏ vẻ không tin. 

Nhưng trong thực tế rõ ràng chợ Sadovod sẽ không đóng cửa sau bao nhiêu lần kiểm tra và bắt giữ người nhập cư , và thay vào chợ là trung tâm mua sắm hiện đại. Chỉ cần lát lại con đường, làm sạch tất cả mọi thứ, xây những bờ tường kiên cố là đã có một trung tâm thương mại xinh đẹp, tiện nghi.

 

Xin việc trong khu chợ "Lublino" phức tạp hơn ở đây. Để được nhận vào làm tôi phải trả 12.000 rúp. Một số tiền đáng kể đối với một người nhập cư.

Tôi có 3 công việc để lựa chọn: lau chùi dọn dẹp, làm cửu vạn hoặc làm người bán hàng. 
Cách đơn giản nhất là làm cửu vạn, bạn sẽ được cấp một cái xe kéo. Bạn phải trả gần 1.700 rúp cho một bộ đồng phục và một tấm thẻ, "tiền thuế" thông thường cho một chiếc xe kéo giá 400 rúp một ngày, bạn có thể thuê xe hoặc mua xe tuỳ theo giá thoả thuận. Mua hay thuê xe không phải là việc quan trọng, việc khó khăn nhất là tìm khách hàng. Dân cửu vạn kiếm được bao nhiêu, làm việc bao nhiêu tiếng mỗi ngày, tuỳ thuộc vào chính họ. Trong khi nếu làm công việc lau dọn, bạn sẽ được nhận lương và làm từ 7-19 giờ mỗi ngày.

    

Người bán hàng là người làm thuê đẳng cấp cao nhất. Họ chỉ cần ngồi và bán hàng. Đó là một công việc có uy tín. Nhiều ông chủ thường tự bán hàng. Ví dụ, cậu bạn tôi - Firuz. Giúp việc cho cậu ấy là thằng cháu Karim, 18 tuổi. Nó đã làm được hai tháng ở chợ. Tôi và Karim đến quầy hàng. Một cậu cửu vạn đi ngang, Karim gọi lại.

- Đây là Sahovat, cửu vạn ưu tú của chúng tôi - Karim nói.

Sahovat 27 tuổi, người Tajikistan, đã làm ở chợ Sadovod từ những ngày đầu. Anh ta kiếm được có khi đến 5 - 6.000 rúp một ngày. Nếu tính thế mỗi tháng anh ta kiếm đến 150.000 rúp, đều đặn anh ta gửi về nhà 30-40.000 rúp, nuôi gần như cả họ hàng. 

Sahovat biết tất cả mọi người ở chợ, và nhiều người biết anh ấy. Sahovat có danh sách khách hàng riêng, anh gọi điện hoặc họ tự gọi, yêu cầu anh ta giúp đỡ. Sahovat đắt khách như "tôm tươi", anh ta hoàn toàn không có thời gian rảnh rỗi. Anh sống trong một căn hộ hai phòng ngủ, trả 5.000 rúp một tháng cho một phần ba của căn phòng. 11 người khác cùng chia sẻ căn hộ với anh ta. Sahovat thích cuộc sống ở Moskva và yêu thích công việc của mình.

Sahovat dẫn chúng tôi đi đến người quản lý cửu vạn. Khi người quản lý biết tôi có hộ chiếu Nga và hộ khẩu Moskva, ông ta sửng sốt. Để bắt đầu công việc, tôi phải đưa bản sao hộ chiếu để nhận giấy phép lao động.

Cậu bạn Firuz và mọi người đều cười nghiêng ngả: "Xem này, cư dân Moskva xin đi làm cửu vạn!".

Người mua hàng đến từ tất cả các vùng của Nga. Đổ về các gian hàng để chọn lựa, mua hàng có các tiểu thương bán quần áo từ Tatarstan, Bashkortostan, Rostov và nhiều vùng miền xa xôi khác. Một chàng trai đi qua bảo rằng nghe đồn hôm nay sẽ lại có cảnh sát đến. Làm thế nào để biết điều đó?- Tôi hỏi.

- Bạn cứ thấy người Việt Nam chạy đi vội vã là  biết ngay - chàng trai cười .
- Người Việt Nam thường làm ầm lên nhất bởi vì họ sợ - cậu bạn Firuz nói thêm- 
- Họ sợ gì? - Tôi ngạc nhiên.
- Họ sợ bị bắt dù có giấy tờ hay là không có giấy tờ cũng vậy, họ sợ bị ăn đòn, bị lấy tiền. Chúng ta là những người Hồi giáo, chúng ta không sợ ai ngoài thánh Allah. Nhưng người Việt thì họ sợ và họ phải chạy trốn .

Firuz dẫn tôi đến những người Việt Nam lấy hàng của anh ấy.
- Papa, mama, công việc hôm nay ra sao rồi? -  Firuz tươi cười hỏi họ. Những người Việt trả cho Firuz một phần tiền hàng. Người Việt nợ anh ấy gần một triệu rúp tiền hàng, Firuz giao hàng cho họ. Anh ta lại nợ chủ xưởng ở Thổ Nhĩ Kỳ đến vài triệu. Đó là vòng quay kinh doanh.
- Tại sao bạn gọi họ là Papa, mama (ba, mẹ)? - Tôi hỏi Firuz .
- Bởi vì gọi họ là «дядя-тетя» ( chú, cô) thì họ có thể sẽ không hiểu, tốt nhất là gọi như thế, vừa chứng tỏ là mình tôn trọng họ - Firuz giảng giải.

(Còn tiếp)

Theo phóng sự "Тележка надо?" của Искандер Каримов
http://expert.ru/russian_reporter/2013/44/telezhka-nado/media/215405/
Nguồn: expert.ru

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

loading...

Loading...

16 bạn đọc

Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Bình luận của bạn:
 

Gửi phản hồi
Tin mới nhất trong ngày
Ca nhạc VIỆT NAM TRONG TÔI Ca nhạc Việt Nam trong tôi 2013 Tôi yêu Việt Nam 2013 Mùa đông nước Nga 2012-2013 Mùa thu vàng nước Nga 2013 Vũ khúc mùa đông Đêm Việt Nam: Tết xa quê 2014 Xuân tình yêu 2014 Giấc mộng đêm hè 2014 Mùa thu vàng nước Nga 2014 Chương trình ca nhạc hè 2015: "Giấc mơ có thật" Mùa thu vàng nước Nga 2018
Loading...