Jul 11
Chuyện về Đất và Người ở Volgagrad ...
Thứ bảy 11/07/2015 17:43 Lượt xem: 5,813 Phản hồi: 9

Volgagrad (trước đây là Stalingrad) – một vùng đất Nga lịch sử oai hùng trong thế chiến 2, có nhiều điều hấp dẫn nhưng cũng không kém phần bí ẩn, một miền quê Nga bình dị có rất nhiều bà con người Việt ở đó làm ăn sinh sống suốt mấy chục năm nay nhưng lại luôn gợi sự tò mò trong tôi vì tôi mới chỉ nghe mà chưa nhìn thấy bởi có những điều khó tin? Vì thế, tôi quyết định một chuyến mục kích sở thị.

                                         Tượng đài Mamayev (Mẹ Tổ quốc kêu gọi)


Bên dòng Volga trong xanh, sóng ngầm vẫn chảy xiết…

Khác với mong muốn được du hành để nghe và nhìn tận nơi cái nỗi vất vả đi Mátxcơva lấy hàng của bà con ta trong “chuyến xe bão táp” rong ruổi với hơn 14 tiếng đồng hồ khi về thăm Ulyanovsk dịp tháng 6 vừa qua, lần này đi Volgagrad, tôi chỉ vi hành có hơn…90 phút trên không trung! Bởi chủ tịch Hội người Việt Nam tại Volgagrad đồng thời là Tổng giám đốc Tổng công ty Volga-Việt là anh Dương Hải An muốn cho tôi đỡ mệt khi phải đi đoạn đường dài bằng tàu hỏa với mười mấy tiếng đồng hồ? An vốn vậy, cái chân chất của người xứ Nghệ. Cũng là một ý hay. Bởi khi bay trên những tầng mây trắng xốp trôi bồng bềnh, dưới kia là những vùng đất với bao hình khối và màu sắc vàng xanh nâu như một bức tranh, ta bỗng quên đi những mệt mỏi ngày thường vây quanh và chìm trong cái cảm xúc yêu thiên nhiên kì vĩ hơn. Máy bay hạ dần độ cao, Volgagrad kia rồi, cảnh tượng hùng vĩ của một vùng đất trù phú trải dài dưới sải cánh bay dọc theo con sông Volga trong xanh mà sóng ngầm vẫn luôn chảy xiết!

Ra đón tôi ở sân bay tỉnh lẻ nhỏ bé yên tĩnh mang tên: “Volgograd”, là anh Nguyễn Giáo Hùng, phó giám đốc Tổng công ty Volga-Việt. Cái nóng trưa hè tháng 7 với chừng 30, 31 độ C  không làm cho tôi khó chịu, ngược lại, cảm giác tò mò thích thú khi đặt chân đến miền đất mới, người mới như càng thêm sự hấp dẫn. 

Thành phố khá lớn, nằm dài theo chiều dọc của con sông Volga hùng vĩ đã đi vào thơ ca và lịch sử. Người Nga qua lại vẫn vậy, bình dị chất phác. Các khu nhà cao tầng không có nét gì khác so với Mátxcơva? Nhưng nhìn chung thì có vẻ như hệ thống nhà cũ vẫn chiếm đa số?  Các siêu thị, quảng cáo đầy ắp. Có khác chăng là đứng ở góc nào của thành phố Volgagrad ta cũng nhìn thấy tượng đài vĩ đại: “Mẹ Tổ quốc kêu gọi” (Rodina-Mat zoviot!), hay còn gọi là Tượng đài Mamayev nổi tiếng, đứng sừng sững cao 85 mét trên đồi Mamayev Krugan. Đây là một công trình vĩ đại của người Nga. Bức tượng nhằm tưởng niệm cuộc kháng cự anh hùng và chiến thắng quyết định của quân đội và nhân dân Liên Xô trong trận chiến Stalingrad với phát xít Đức vào năm 1942 – 1943. Được biết, nơi đây đã diễn ra những cuộc chiến sinh tử giành giật từng góc phòng, căn tầng, ngõ phố…giữa hồng quân Liên Xô và bọn lính phát xít Đức. Với riêng cuộc chiến ác liệt đẫm máu tại Volgagrad này hàng triệu người con ưu tú của nhân dân Liên Xô đã hi sinh anh dũng.
 
…Thành phố với đường sá có nơi êm ru, có nơi cũng ổ voi, ổ gà! Nhất là ở những đoạn xa với trục đường chính, quanh một vài khu dân cư heo hút? Khi tôi than phiền chất lượng kém của những đoạn đường xóc này, anh Hùng bày tỏ: “Vâng, trời nắng khô còn đỡ chứ mưa xuống ngập ngụa mới biết tay nhau, khổ nhất là mấy anh xe gầm thấp nhưng biết làm sao được hả anh, lâu dần bọn em cũng quen mãi với nó rồi!” 

Khu ốp ở (kí túc xá), là tòa nhà một tầng với mấy chục căn phòng hiện ra trong vẻ yên bình của trưa hè. Sở dĩ nói yên bình là bởi tầm này bà con còn đi làm ăn chưa về. Chỉ có mấy bà mẹ trẻ với mấy cháu nhỏ (ngoài ra, còn có một bác gái năm nay ngoài 65 tuổi từ Việt Nam sang trông cháu) Ông bảo vệ người Nga chào tôi, mỉm cười thân thiện. Đây là khu nhà cũ vốn của một công ty Phần Lan đã về nước, được Tổng công ty Volga-Việt mua lại cho bà con dùng làm nơi ăn ở, sinh hoạt. Anh Hùng cho biết đây chỉ là một trong số 4 ốp ở của tổng công ty, nhưng khác với ốp 1 này, thì những ốp 3, 4, 5 kia là những căn nhà cao 2, 3, 4 tầng của thời Liên Xô cũ.

Quanh ốp 1 có cây cối lòa xòa tỏa bóng mát, có sân chơi cho trẻ nhỏ, có bàn ăn ngoài trời dành cho những bữa cá nướng, thịt nướng hay tiệc vui…Bữa cơm trưa với An, Hùng, Bình…mà vợ chồng Hùng đạo diễn đậm chất quê với món cá trích câu được từ sông Volga (có lẽ đó là món ngon nhất!), món rau muống xào tỏi, cà pháo, kiệu muối, mướp đắng xào thịt, thịt nướng, canh sấu…quyện hơi nồng của loại bia đen Tiệp như ấm áp thêm trong tình đồng hương nơi xa xứ. (Và ngày hôm sau, với tình làng nghĩa xóm, bà con nơi đây còn thiết đãi khách xa đến một bữa đặc sản khoái khẩu rất “madein Việt Nam” từ món thực phẩm làm ra tại nông trại của mình)

Buổi chiều mới là một buổi dã ngoại thật thú vị bên dòng sông Volga ở dưới chân đập thủy điện. Bởi chị Thu (vợ An), Long, Tài, Bình đã thể hiện là những tay “sát thủ cá”! Họ cứ giật liên hồi, có khi 2, 3 con cùng một lúc! Còn tôi, cả buổi mà chỉ câu được có 4 con cá trích! Mới vài tiếng đồng hồ mà cả xô cá đã đầy ắp. Mọi người cho biết: “Bữa nay câu còn ít đấy, chứ mọi hôm bọn em câu cả tạ cá, mỗi lần giật lên là có 4, 5 con cá mắc lưỡi trên dây câu. Vì lũ cá trích (tên tiếng Nga là Xendích) có con to dài gần bằng cánh tay này đi thành đoàn, cứ thả câu là chúng nó giật mồi. Mùa cá đẻ nên chúng nó ngược dòng mà anh” Họ còn cho biết, cá câu về phần thì kho, nướng. Mọi nhà ăn không hết còn ướp muối, phần thì biếu anh em bạn bè trên Mátxcơva. Đêm đó, nhấm nháp món cá trích nướng lẫn bia đen Tiệp mới cảm nhận đủ hương vị ngòn ngọt, mềm thơm của loại cá từ sông Volga này?


                                              Câu cá bên dòng sông Volga


Khi đi trên khu vực đập thủy điện vĩ đại lớn nhất Liên Xô này, tôi muốn dừng lại để chụp ảnh, quay phim mà đành chịu. Vì theo lời giải thích của mọi người, chỉ cần xe dừng lại độ 1 phút là lập tức cảnh sát xuất hiện bắt phạt ngay. Bởi đây là khu vực cấm. Cũng phải, vì độ an toàn của khu đập quan trọng này. Chưa hết, theo lời cháu Thắng hôm dẫn tôi đi thăm Tượng đài Mamayev: “Con sông Volga này nhìn bề mặt có vẻ hiền hòa vậy, nhưng dưới lòng sông nó có một dòng nước ngầm chảy xiết, bởi thế việc bơi qua con sông lớn này kể cả với các tay bơi lão luyện không phải là đơn giản! Cháu bơi cũng khá nhưng chỉ bơi được tới nửa dòng là thôi chú ạ” Và ngay cả cây cầu mang tên Volga-1 với chiều dài 8213.4 mét (kinh phí 13.5 tỉ rúp tương đương 450 triệu USD) khánh thành vào ngày 10.10.2009 sau 13 năm xây dựng, đã có biệt danh “cầu nhảy múa” vì chao đảo vào hôm gió lớn 20.5.2010 (bình thường nếu gió lớn ở cấp 15-17 mét/giây biên độ dao động của cầu là 0.4 mét, mà vào hôm 20.5.2010 thì độ dao động đã ở mức 1.2 mét?) Hiện cầu đã được điều chỉnh thêm cho phù hợp với sức chịu đựng khi gặp gió lớn.


Nơi mỗi ngày phải lo toan cơm áo gạo tiền?

Đó là khu chợ Trắctơ với hàng trăm bà con người Việt mưu sinh. Chợ do người Nga làm chủ, công ty Volga-Việt cùng chung cổ phần. Mới 4, 5 giờ sáng, bà con đã lục tục có mặt tại chợ để tranh thủ những mối hàng ốp tôm (mua sỉ), phần đón hàng từ những người đi lấy hàng ở Mátxcơva về. Đang là ngày thường nên tôi thấy khách Nga vào ra mua bán tại khu chợ Trắctơ này trông có vẻ thưa thớt? Mọi người nói thứ bảy chủ nhật có nhích hơn tí chút. Biết tôi là khách xa đến, phút ngỡ ngàng cũng trôi qua, câu chuyện làm ăn, sinh hoạt, sức khỏe…với mọi người như được san sẻ. Anh Tuấn (em trai của An) cho tôi hay: “Bán buôn hồi này cũng kém hơn trước bác ạ” Không chỉ riêng Tuấn nhận xét, những người mà tôi tranh thủ hỏi thăm tới đều có chung câu trả lời như vậy. Thực tình mà nói, lần đầu tiên tới thăm Volgagrad, tôi thấy bà con nơi này cũng như ở Ulyanovsk hay một số thành phố khác mà mình đã đi qua, và gần hơn là tại Mátxcơva. Nhưng cái không khí của người ở thành phố xa nó vẫn có cái gì đó nó thân thiện, mộc mạc như mỗi lần ta từ phố thị về thăm người nhà ở thôn quê?


                                                       Cảnh mua bán tại chợ Trắctơ.


Nhìn quanh tôi nhận thấy khu chợ trông có vẻ cũ kĩ do chưa được nâng cấp? Xem ra, độ ấm trong mùa đông sẽ khó đảm bảo? Bà con nói mùa hè còn đỡ chứ vào đông thì trong nhà cũng chẳng ấm hơn ngoài trời là bao, có đỡ chăng là không bị mưa tuyết quăng quật. Qua hỏi thăm bà con, tôi được biết những năm trước làm ăn khấm khá. Nhưng thời gian gần đây khủng hoảng kinh tế do bị cấm vận, do đồng đôla nhảy múa mất giá nên việc làm ăn của bà con ta bị ảnh hưởng không ít. Sức mua của người dân Nga cũng có hạn, nên thu nhập trở nên mong manh hơn. Cũng như mọi nơi khác trên lãnh thổ Liên Bang Nga, tại Volgagrad, cộng đồng người Việt bán buôn hàng vải vóc áo quần là chủ yếu. Sự mưu sinh năm này qua năm khác luôn gắn chặt với chợ. Volgagrad vốn trước đây có nhiều người Việt sang tham gia hợp tác lao động làm việc trong các nhà máy vào những năm 80 như ở nhà máy Trắctơ…Được biết nhà máy Trắctơ là nơi chuyên sản xuất nhôm với số lượng công nhân Liên Xô, SNG (các nước thuộc Liên Xô cũ) và cả người Việt Nam làm việc tại nhà máy này có thời điểm lên tới hơn 30.000 người…Sau khi Liên Xô tan vỡ, số công nhân Việt Nam làm việc tại đây về nước, số công nhân khác ở lại làm ăn kết hợp với lượng người mới sang cùng mưu sinh tạo nên một quần thể cộng đồng người Việt nơi đây, hiện vào khoảng 500 người? Họ bán buôn rải rác ở một số chợ trong thành phố, nhưng chủ yếu vẫn là tập trung ở khu chợ Trắctơ (cũng tại Volgagrad này có 3 trường đại học gồm: kĩ thuật, cảnh sát và sư phạm, nhưng các cháu con em người Việt theo học chủ yếu là ngành kĩ thuật và cảnh sát)

Được biết có một thời kỳ đã khá lâu, “sóng ngầm” giữa một số người Việt nơi đây trong cung cách làm ăn đã làm ảnh hưởng không nhỏ tới niềm tin và cuộc sống mưu sinh nơi xứ người. Không chỉ thế, nó còn làm cho người dân bản địa có cái nhìn không mấy thiện cảm tới người Việt. May sao, chuyện buồn không đáng có đó nó đã trở thành dĩ vãng. Hiện nay, công ty Volga-Việt do ông Dương Hải An lãnh đạo đã có những bước tiến vững chắc, gầy dựng cho bà con nơi này một cuộc sống tuy vẫn có nhiều khó khăn do hoàn cảnh khách quan đưa lại, nhưng nhìn chung là bình ổn. Bà con có nơi ăn chốn ở ổn định. Hội người Việt Nam tại Volgagrad cũng đoàn kết trong mọi mặt nên nhìn chung cuộc sống của cộng đồng gặp nhiều thuận lợi hơn.

Chị Phạm Thị Thủy, một tiểu thương cho tôi hay: “Tình hình ở chợ Volgagrad gần đây có gặp nhiều khó khăn do khách quan đưa lại, nhưng bà con luôn biết dựa vào nhau làm ăn nên cũng đã cố gắng vượt qua được những cái khúc mắc tạm thời đó. Chúng tôi vẫn luôn tin tưởng ở ban lãnh đạo công ty do ông Dương Hải An phụ trách sẽ biết chèo chống nhằm tạo điều kiện để giúp đỡ bà con có cuộc sống ổn định cũng như làm ăn có hiệu quả hơn”

Còn anh Nguyễn Huy Hóa, một tiểu thương khác thì cụ thể hơn: “Trong chợ Vogagrad này thì thực tế như là xã hội Việt Nam thu nhỏ, người tốt có, người xấu có, người giàu cũng có, người nghèo cũng có, chứ không phải ai sang Nga cũng đưa được tiền của về. Thực tế thành phố tôi ở đây một năm cũng có dăm ba người mua vé trở về vì làm ăn không tốt. Trong khi đó chợ vẫn có người làm ăn khấm khá, mỗi năm có thể kiếm được vài chục ngàn đô, có ít quà gửi về gia đình. Hàng năm cũng có tiền giúp đỡ nuôi sống gia đình”

…Từ cánh đồng đầy nắng với hương đồng gió nội và những xúc cảm về một phương pháp làm ăn táo bạo nhưng hiệu quả của công ty Volga-Việt, cháu Quyền (con trai thứ của anh An và chị Thu) dẫn tôi tới thăm các ốp 3, 4, 5. Tự nhiên tôi nhận thấy nếu như ở Volgagrad bà con mình đa phần sống ở ốp (kí túc xá) thì tại Ulyanovsk, bà con ta lại sống trong kva (căn hộ) là chủ yếu!  Đang giờ làm ăn nên cả 3 ốp vắng hoe. Chỉ có các ông bà Nga làm bảo vệ, dọn vệ sinh. Lác đác có mấy anh chị về trước, vài cháu nhỏ ở nhà. Thăm vài gia đình, tâm sự với các anh chị, chụp vài kiểu ảnh kỉ niệm. 

Tiếp tôi tại nhà ở ốp 3, ông Phạm Quang Diệm (vốn là phụ trách công nhân thời hợp tác lao động) hiện là phó chủ tịch Hội người Việt Nam tại Volgagrad, chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam tại Volgagrad và là thành viên trong ban lãnh đạo công ty Volga-Việt đưa ra những con số chi tiết: “Nhìn chung là việc làm ăn buôn bán của bà con tại đây có nhiều lúc gặp khó khăn như khủng hoảng năm 2014 vừa qua, có nhiều người từ chỗ có vài chục ngàn đô bỗng dưng mất trắng! Có nhiều người phải về nước. Ngay địa hình chợ cũng bị xáo trộn làm ảnh hưởng ít nhiều tới thu nhập của bà con. Hội người Việt Nam tại Volgagrad đều được tham gia các chương trình hoạt động văn hóa, thể thao…của thành phố, quận. Tại đây ngoài 3 thành phần là cộng đồng Apganistan, Azecbaigian, Armenia thì cộng đồng Việt Nam là được tôn trọng nhất (riêng với người Trung Quốc thì chính quyền lại khá thờ ơ, có lẽ do cách làm ăn của họ chưa trung thực?) Lãnh đạo chính quyền đối với cộng đồng Việt Nam mà nhất là ông Dương Hải An thì họ rất ủng hộ. Hội Cựu chiến binh Việt Nam tại đây (với con số 70 hội viên tham gia) luôn quan tâm đến đời sống của anh chị em cựu chiến binh từ những việc hiếu hỉ”.

Về vấn đề ăn ở sinh hoạt, ông Diệm còn cho tôi biết thêm: “Hiện chúng tôi có 4 ốp ở. Ngoài số bà con do làm ăn khó khăn đã về nước, hiện ở ốp 1 có khoảng  20 người, với 46 phòng ở. Ốp 3 là ốp đầu tiên từ thời công nhân lao động có 50 người với 34 phòng. Ốp 4 có hơn 50 người, với 30 phòng. Ốp 5 trên  50 người với 20 phòng. Ngoài ra, bà con còn thuê nhà của người địa phương, chưa kể một số bà con có nhà riêng. Số người có thẻ định cư cũng khoảng dăm chục hộ. Tại các ốp ở, an ninh cũng như các mặt khác luôn đảm bảo tốt nhằm tạo cho bà con tâm lí an tâm làm ăn, sinh sống”.

Quả thật, tôi nhận thấy bà con ta ăn ở sinh hoạt rất sạch sẽ, ngăn nắp. Đang giờ làm ăn nên bà con còn bận bịu ngoài chợ do đó mà ốp vắng vẻ, không khí yên tĩnh bao trùm, chỉ có làn gió hè từ sông Volga thổi vào mang hơi mát mơn man… 

Từ dám nghĩ, dám làm ở vùng đất sinh sôi trái lộc…

Khi anh Trần Đức Thiết, phụ trách điều hành sản xuất dùng xe ôtô riêng chở tôi đi thăm một vòng quanh khu vực sản xuất của toàn nông trại trên một diện tích rộng khoảng 200 ha thì tôi mới hiểu cái tầm dám nghĩ dám làm đến khó tin mà thật của Dương Hải An đáng nể như thế nào? Và mới biết sự đầu tư chất xám, tiền của và bao công sức vào đây như thế nào? Thẳng thắn mà nói thì ở Liên Bang Nga hiện nay chưa có ai dám vượt qua An về mặt sản xuất nông trại kiểu này? Có một chi tiết thú vị, lúc vào khu vực chọn lựa cà chua để giao nộp gấp cho các siêu thị trong thành phố theo đơn đặt hàng, tôi thật bất ngờ khi nhận ra bà chủ Thu (vợ An) cũng ngồi trong nhóm anh em công nhân, bởi chị trùm khăn kín mít! Được biết, từ lúc sang Nga giúp chồng làm ăn, chị Thu không mấy khi chịu ngồi yên tại nhà, cũng không thích ra khu chợ bán buôn, chị nói với chất giọng xứ Nghệ nằng nặng: “Tui chỉ thích ra ngoài đồng tham gia sản xuất thôi!” Có lẽ cái chất hay lam hay làm trong chị nó ăn sâu quá rồi. Thì đó, ngay hôm cùng đi câu cá, tôi đã thấy một “nữ sát thủ cá” như thế nào? Mấy anh em kia nói: “Chị ấy có hôm tham gia câu cá với bọn em đến 8, 9 giờ tối phải giục mới chịu về cơ đấy, mê câu cá lắm!”.



Màu vàng bất tận của lúa mỳ.


Tôi đã tận mắt chiêm ngưỡng giữa trưa hè nóng bức của tháng 7 cái màu vàng ươm ngút mắt của cả cánh đồng lúa mì; màu đỏ hồng của các loại cà chua; màu xanh um của lũ dưa chuột lăn lê bò toài dưới tán lá (loại dưa này vào mùa hè An và đồng nghiệp không trồng theo giàn); những rặng ngô xanh mướt mắt; một rừng ngọn giáo xanh nhỏ bé vươn lên trời của hành lá. Chưa kể khu vực trồng ớt, cà rốt, bầu bí, bắp cải…khu nào ra khu đó. Nông trại có 8 khu nhà kính, thực ra là được phủ bằng lớp ni lon trắng, lúc chui vào chụp ảnh, quay phim cảnh công nhân đang chăm sóc cà chua mà tôi đã phát sốt vì luồng không khí nóng hầm hập, thế mới biết họ vất vả chịu đựng như thế nào?

Hệ thống tưới tiêu cho toàn cánh đồng rất khoa học. Trần Đức Thiết nói trước đây phải sử dụng khoảng mười mấy người bơm nước từ sông Volga lên. Nhưng nay thì chỉ cần có 2 người sử dụng máy bơm! Hóa ra, họ học theo cách của người Ixraen dùng nilon trải theo luống nên khi bơm nước lên, dòng nước cứ từ từ ngấm lên cây. Hầu như các phương tiện cơ giới đã thay cho sức người nên giảm thiểu tối đa nhân lực. Nếu trước đây nông trại của công ty Volga-Việt có cả trăm công nhân thì nay đã giảm bớt 1/2. Hiện nay con số công nhân làm việc tại đây là 45 nam, 1 nữ làm cấp dưỡng (ngoài số nhân công người Việt còn có người Nga, Uzbekistan…)


                                                    Chăm sóc hành lá tại ruộng.


                                                              Thu hoạch sản phẩm. 


Ngoài nguồn rau quả chính nhập cho các siêu thị tại Volgagrad và nhập tận Mátxcơva thì nông trại còn trồng các loại rau phục vụ cho bà con người Việt như: rau muống, rau cải, mồng tơi, cà pháo v.v…Về giá cả nhập vào cho siêu thị, anh Thiết cho tôi hay dịp này rau hạ giá nên công ty phải chấp nhận sự thiệt thòi đáng kể, nhưng đành vậy. Có thể đơn cử, cà chua 35 đến 40 rúp/1kg; dưa chuột 25 đến 35 rúp/1kg; ngô 60 đến 75 rúp/1kg; hành 25 đến 35 rúp/1kg; bắp cải 15 đến 30 rúp/1kg; cà rốt 25 đến 45 rúp/1kg; lúa mì 12 đến 15 rúp/1kg…Sở dĩ các trung tâm siêu thị kể cả tại Mátxcơva ưa chuộng nhập hàng nông sản của nông trại Volga-Việt là vì nguồn rau sạch, sản xuất đúng quy trình an toàn. Cũng chính vì thế mà tại Volgagrad, nguồn cung của người Trung Quốc đã mất tín nhiệm! Với lợi thế này của người Việt, thiết nghĩ bà con ta ở các nơi khác cần tận dụng và phát huy, bởi ai cũng biết nguồn rau sạch vừa đảm bảo sức khỏe cho con người vừa mang tính cạnh tranh thương mại lành mạnh.

                                  Kiểm tra chất lượng cà chua trước khi xuất hàng cho siêu thị.


Đang say sưa với không khí mát mẻ thoáng đãng của cánh đồng với màu xanh, vàng, đỏ ngút mắt, Trần Đức Thiết mời tôi sang thăm khu trại chăn nuôi. Tôi thực sự ấn tượng trước khu chuồng trại với mấy trăm con cừu và dê – quả là một nguồn cung cấp thực phẩm dồi dào! Cạnh đó là khu vực chăn nuôi lợn, nguồn thức ăn cho chúng là cà chua, dưa chuột, bắp cải. Thiết cho tôi biết giá cung cấp thịt cừu là 250 đến 350 rúp/1kg; dê là 450 đến 500 rúp/1kg; lợn là 150 đến 200 rúp/1kg… Không chỉ vậy, trại còn nuôi cả bò, ngựa, gà, vịt, thỏ…Một đội ngũ các chú “cẩu” là những “lính canh” phòng ngừa kẻ xấu đột nhập vào ban đêm. Có thể nói, ông chủ Dương Hải An là một người biết nhìn xa trông rộng, giỏi tính toán làm ăn nơi xứ người, điều mà không phải ai cũng có thể làm được.

                                                         Đàn cừu và dê của nông trại.


Ghé thăm nơi ăn chốn ở của tập thể công nhân Việt, Nga và Uzbekistan tại nông trại, mấy căn nhà 1 tầng được xây bằng gạch chắc chắn. Cũng có đủ phòng ngủ, sinh hoạt hội họp, làm việc, nhà ăn, nhà bếp, nhà tắm, vệ sinh….Có internet, truyền hình VTV4….cho công nhân theo dõi tin tức. Điều đó cho thấy, không chỉ quan tâm đến sản xuất, lãnh đạo công ty Volga-Việt còn chú ý đặc biệt đến sức khỏe, tinh thần của đội ngũ những người trực tiếp làm ra sản phẩm. Hỏi anh Ngũ, một công nhân lớn tuổi, anh cho biết: “Nói chung là công việc, làm ăn ổn định” Tôi còn được biết, ngoài ăn ở do công ty Volga tài trợ, lương của mỗi công nhân từ 450 đến 500 USD. Còn Dương Hải An, với màu da đen sạm bởi mưa nắng, ông chủ của Volga-Việt, một người dám nghĩ dám làm thì chỉ nở nụ cười khiêm tốn với thành quả của mình, anh còn dặn đi dặn lại tôi “Anh xuống thăm bà con là quý lắm rồi, anh đừng viết gì nhé!” Tôi chỉ cười mà trong lòng không khỏi thán phục vì điều mình lâu nay chỉ nghe nói về một vùng đất có bao kì tích thì bây giờ mắt đã thấy!

Những dòng cảm xúc…

Trở về từ Volgagrad, trong tôi vẫn còn mãi dư âm của những phút giây lặng lẽ trang trọng khi viếng thăm Tượng đài Mamayev (Mẹ Tổ quốc kêu gọi!) Ngọn lửa bất tử trên đồi Mamayev của hàng triệu người con xô viết anh hùng đã ngã xuống. Của căn nhà (được giữ lại làm bảo tàng) đổ nát qua bao năm tháng chi chít vết đạn sâu hoắm mà những chiến sĩ hồng quân quả cảm đã giành giật trong cuộc đọ sức với bọn lính phát xít Đức. Của dòng sông Volga hùng vĩ âm thầm chảy suốt bao năm tháng như một chứng nhân của lịch sử.

Và còn mãi những ấn tượng về cuộc sống, làm ăn, tình cảm với bao trăn trở của bà con người Việt ở nơi đây? Nhưng có lẽ, điều khó tin mà thật đó là cách suy nghĩ, cách làm ăn táo bạo ít ai có của Dương Hải An, ông chủ công ty Volga-Việt, một người con xứ Nghệ.


Ngọn lửa vĩnh cửu tưởng niệm các chiến sĩ Hồng quân đã hy sinh anh dũng vì Tổ quốc

                        Ngôi nhà bảo tàng lưu giữ dấu tích của những trận chiến ác liệt.


Cánh đồng ngô đang thì con gái.

Bắp cải đang trổ bắp


Mùa hè và món thịt nướng 


Giờ giải lao xem thể thao của công nhân nông trại.

Võ Hoài Nam (từ Mátxcơva)
                                                  Câu cá bên dòng sông Volga.
                                                  Câu cá bên dòng sông Volga.
                                                  Câu cá bên dòng sông Volga.
                                                  Câu cá bên dòng sông Volga.
Nguồn: dantri.com.vn

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

loading...

Loading...

26 bạn đọc

nong nghiep ơ nga nen luu tam chu y phat trien vi chinh quyen nga khuyen khich vay tai sao ta khong phat huy nhi vi hang hoa ban buon kem may mac cung bap benh
 

Trả lời
nguoikazan2012  16/07/2015
xin chúc mừng bà conn ơ vogagratxcơ nhe
 

Trả lời
co the noi la lam an bay gio kho khan lam san xuat co co hoi may man hon nhung phai dau tu nhieu nhu o vonga thi moi thanh cong
 

Trả lời
kh.tòan c15g chợ chim  16/07/2015
thời tiêt năm nay chan quá, hàng vụ hè bi ế ẩm, ông trời sao ko giúp ba con
 

Trả lời
Bán buôn ở đâu củng ế ẩm cả, chán quá mùa hè mà không có nắng toàn mưa, hàng hè toi luôn.
 

Trả lời
Đặng Ái Hà nội  13/07/2015
Tôi cũng đã biết vùng Vonagag rat này có người Việt nam làm sản xuất, nên phát huy vì người Nga đang khuyến khích, các nơi khác nên học mô hình này,
 

Trả lời
CHÚC MỪNG BÀ CON Ở VONGAGRATXCƠ TÔI TRƯỚC Ở ĐÓ, BÂY GIÒ ĐÃ VỀ VIỆT NAM LÀM ĂN NHƯNG VẪN NHỚ NƯỚC NGA LẮM.
 

Trả lời
TrailàngQuê  12/07/2015
Kiếm ăn bây giừ khó khăn quá di thôi, nhưng biêt làm sao được// bao giừ mới lại như ngay hôm trước hi vọng la đồng đô la nó xuống rúp nó đi lên và người dân nga có nhiều tiền họ mua hàng cho.
 

Trả lời
nguoi viet o vongagrat qua la chiu kho o dau cung nhu the thi tot qua nguoi nga dang khuyen khich lam san xuat nong nghiep
 

Trả lời
Bình luận của bạn:
 

Gửi phản hồi
Ca nhạc VIỆT NAM TRONG TÔI Ca nhạc Việt Nam trong tôi 2013 Tôi yêu Việt Nam 2013 Mùa đông nước Nga 2012-2013 Mùa thu vàng nước Nga 2013 Vũ khúc mùa đông Đêm Việt Nam: Tết xa quê 2014 Xuân tình yêu 2014 Giấc mộng đêm hè 2014 Mùa thu vàng nước Nga 2014 Chương trình ca nhạc hè 2015: "Giấc mơ có thật" Mùa thu vàng nước Nga 2018
Loading...