May 29
'Những cung bậc cảm xúc ở Moscow' đạt giải nhất tuần 2 Tình người xa xứ
Thứ sáu 29/05/2015 2:01 Lượt xem: 2,557 Phản hồi: 1

Tác giả Hoàng Nguyên Nguyên với tự sự "Những cung bậc cảm xúc ở Moscow" giành giải nhất do ban giám khảo bình chọn trong tuần 2 của cuộc thi "Tình người xa xứ".

Hình ảnh Moscow do tác giả Hoàng Nguyên Nguyên tự chụp. 

Tuần thứ hai của cuộc thi chứng kiến sự gia tăng về cả số lượng lẫn chất lượng của các bài dự thi. Các bài viết có nội dung đa dạng hơn, trau chuốt hơn và cũng được thể hiện dưới nhiều hình thức phong phú hơn. Nhiều bài viết gần như một truyện ngắn hoàn chỉnh.

Trong đó, Ban Giám khảo đánh giá Những cung bậc cảm xúc ở Moscow của Hoàng Nguyên Nguyên là tác phẩm hay nhất tuần. 

Đây là một tự sự cảm động về trải nghiệm trong những năm tháng tuổi trẻ của tác giả. Những trải nghiệm đó được kể lại một cách chi tiết thông qua hai khía cạnh mưu sinh và tình yêu. Cách kể chuyện của tác giả nhẹ nhàng, xen lẫn nhiều hình ảnh đẹp của Moscow. 

Đặc biệt, mối tình lãng mạn nhưng dang dở của tác giả với cô gái Nga để lại nhiều dư âm. Dù "chưa thực sự trọn vẹn, nhưng sẽ mãi là những điều tuyệt vời trong sâu thẳm trái tim". 

Với giải nhất tuần 1, tác giả Nguyên Nguyên sẽ nhận được giải thưởng là 2 triệu đồng tiền mặt và 2 vé xem phim bất kỳ tại cụm rạp BHD Star Cineplex trên toàn quốc.

Ông chủ Việt và con yến mã của Nguyễn Đình Phư cũng là một bài viết được đánh giá cao trong tuần này với nội dung mới lạ, độc đáo và có tính hiện thực cao về cuộc sống người Việt ở nước ngoài.

Xa cách ở Đông Âu lại là bài thơ gây xúc động mạnh về số phận bi thương của một phụ nữ xa xứ. 

Những bài viết khác được Ban Giám khảo đánh giá cao trong tuần này có thể kể đến như Ba đã về đây rồi!, Trôi nổi nơi xứ người, Vẫn luôn chờ những tin nhắn của em, Tha hương, Màu hoàng hôn trên đất Ấn, Hoài Nhan của anh...

Nhớ nắng Việt Nam là bài viết dành được nhiều lượng Like Facebook nhất tuần, tính đến 24h ngày 24/5. Tác giả Nghiêm Quốc Thắng sẽ nhận được giải thưởng là 2 triệu đồng tiền mặt và 2 vé xem phim bất kỳ tại cụm rạp BHD Star Cineplex trên toàn quốc.

Cuộc thi "Tình người xa xứ" diễn ra từ ngày 11/5 đến 8/6/2015, nhân dịp sắp ra mắt bộ phim "Quyên" dựa trên tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nguyễn Văn Thọ.

Bài viết xuất sắc được Ban Giám khảo bình chọn sẽ nhận được giải thưởng cao nhất trị giá 20 triệu đồng.

Những cung bậc cảm xúc ở Moscow

Moscow của tôi là mối tình đầu dang dở, đậm sâu và ướt nhòa nước mắt... Những hoài niệm, ký ức, nhớ thương dẫu rằng có to lớn đến đâu cũng sẽ nhường chỗ cho cuộc sống thực tại. 

Cuộc đời mỗi con người như một tấm ảnh đầy những mảnh ghép chắp vá vào nhau... Mỗi mảnh ghép là một câu chuyện, là một ký ức, một khoảnh khắc, một hoài niệm... Có những mảnh ghép to, nhỏ, đẹp xấu khác nhau nhưng dẫu sao ta cũng vẫn muốn nâng niu và trân trọng tất cả, bởi chính những mảnh ghép không thực sự trọn vẹn ấy đã tạo nên một thứ mà ta gọi là tâm hồn, biết yêu ghét, biết muộn phiền, biết nhớ thương.

Moscow với tôi là một mảnh ghép như thế. Nó không hẳn vui cũng không hẳn buồn, khi nhớ về nó tôi không hẳn yêu mà cũng không hẳn ghét, không hẳn và không thể chắc chắn một cảm xúc  gì, chỉ biết rằng tôi thực sự không thể quên Moscow mà thôi. Những ký ức, hoài niệm, trải nghiệm... tất cả đã tạo nên một mảnh ghép thật to lớn mà nếu thiếu nó cuộc đời của tôi chẳng bao giờ là trọn vẹn.

Ngày đầu tiên tôi đặt chân đến Moscow là một buổi chiều mùa đông. Trước đó, hệ thống điện tử trên máy bay thông báo nhiệt độ ngoài trời là -3 độ C. Tôi cảm thấy thật sự lo lắng bởi trên người lúc ấy chỉ có vẻn vẹn một chiếc áo sơ mi, bên ngoài là một chiếc ghile mỏng. Nhưng trái với suy nghĩ của tôi, - 3 độ của Moscow chỉ hơi se lạnh, tuyết rơi nhẹ, cảm giác khá dễ chịu.

Nhưng đó cũng chỉ là những ngày đầu khi mới lập đông. Cuối tháng 1, đầu tháng 2 khi mùa đông lên đến đỉnh điểm thì -3 độ quả là một nhiệt độ đáng để mơ ước. Gió tuyết mạnh từng cơn sắc nhọn như lưỡi dao lam, hồ nước đóng băng tạo thành những con đường rải nhựa trắng. Trong những ngày ấy, nếu  ra đường mà lỡ quên găng tay, chỉ cần 10 phút sau, tôi đảm bảo rằng bạn sẽ không còn cảm nhận được đôi tay mình nữa bởi nó cứng đờ như đá. Đôi khi chính thứ đó sẽ làm bạn đau nhức đến mức muốn khóc thét lên.

Trời mùa đông thường tối rất nhanh, chỉ khoảng bốn giờ chiều là ánh sáng mặt trời đã nhạt dần. Nếu bạn đi ra đường nghe gió rít lên từng cơn nhưng mặt người thì không thể nhìn rõ được nhau. Cảm giác ấy đôi lần khiến tôi rờn rợn. 

Nhưng cũng may mắn rằng tôi là nghiên cứu sinh nên chủ yếu ở trong nhà, trong trường với hệ thống lò sưởi đầy đủ. Cái gọi là trải nghiệm mùa đông chỉ là một quãng đường tầm 150 m đổ lại, đi bộ từ metro tới trường, chỉ nhỏ nhặt vậy thôi mà cũng thấy ngao ngán. Thế nên thực lòng tôi không khỏi xót xa mỗi lần đứng trên tầng cao cửa sổ nhìn xuống. Ngoài kia những con người Trung Á dù rằng không chung nguồn gốc, không cùng màu da vật lộn dưới cái giá rét khắc nghiệt để xúc tuyết, đập băng làm lối đi cho mọi người.

Tôi còn nhớ sắc mặt của họ, có người tái, có người thì ửng đỏ, nhưng không phải ửng đỏ như má thiếu nữ, mà đỏ vì bỏng lạnh... Cũng có đôi lần tôi cảm thấy lòng ngậm ngùi khi bắt gặp một số người già, người khuyết tật và thậm chí cả những phụ nữ mang thai thu mình ở một góc nhỏ, quỳ sụp xuống trong cái giá rét ấy, rồi đưa ảnh Chúa ra cầu xin những đồng rúp lẻ. Thế mới biết, với cuộc sống mưu sinh thì chẳng nơi đâu là thiên đường.

Tôi may mắn vì có vốn tiếng Nga tốt nên đi làm phiên dịch ở chợ. Người Việt Nam qua Nga chủ yếu tập trung trong những khu chợ, làm đủ thứ nghề. Từ buôn bán, đến hớt tóc, massage, gội đầu... Nói là ở Nga chứ thật sự nó không khác gì một Việt Nam thu nhỏ, nói tiếng Việt, ăn cơm Việt, toàn người Việt giao tiếp với nhau, sự khác biệt nếu có chỉ là giấy tờ tùy thân, mà điều này thì đa phần lao động phổ thông đều lo sợ bởi số nhiều là lao động chui.

Khi đi làm, tôi được tiếp xúc nhiều với những con người khác nhau và mỗi người là một câu chuyện giúp tôi thấu hiểu hơn những thăng trầm khi phải tự bươn chải kiếm sống nơi xứ người, mà điểm xuất phát của nó là những con số không tròn trĩnh. Mọi thứ từ con số 0 tròn trĩnh, không tri thức, không tiền bạc, không bạn bè, không người thân...

Tôi quen một cô tuổi gần 50, trông cô khá khắc khổ. Cô đã ở Nga gần 30 năm và hiện cô là chủ của một tiệm gội đầu nhỏ. Đối với cô thì đó có thể gọi là thành công, nhưng cái giá phải trả thì tôi cho rằng không nhỏ. Dạo trước cô đi buôn rồi trốn ở lại đi làm. Cô kết hôn với một người gốc Nga trong chợ để có cơ hội hợp pháp hóa quốc tịch.

Từ đó trở đi, những đứa con không thèm nhìn mặt mẹ bởi chúng nghĩ rằng mẹ đã phản bội ba để đi tìm hạnh phúc của riêng mình. Nhưng có lẽ chúng cũng ít nghĩ rằng với những người phụ nữ tứ cố vô thân nơi xứ người như mẹ chúng, thì điều ấy có thể không là sự lựa chọn nữa mà là một điều bắt buộc, khi không còn một cách nào khác có thể tốt hơn.

Tôi cũng từng chứng kiến một trận cãi nhau nảy lửa giữa hai người làm công với nhau chỉ vì vài trăm rúp. Trong đó, người có hộ khẩu hợp pháp dọa người không có hộ khẩu là sẽ trình báo cảnh sát. Và anh ta đã làm thật. Thế là người kia bị trục xuất về.

Tôi còn nhớ, một ngày chiều 30 Tết, tôi ra chợ đợi một người bạn. Tôi vô tình nghe tiếng khóc của một cô gái gọi điện về cho gia đình vì cô bị một người bạn thân lừa 1.000 USD khi nhờ bạn đánh hàng về Việt Nam.

Cô bị đuổi khỏi nhà thuê vì quá hạn trả tiền nhà, trong túi chỉ còn 500 rúp. Cô ngồi trước cửa hàng người ta nhưng họ cũng sắp đóng cửa về chuẩn bị cúng giao thừa. Tôi càm thấy bối rối thật sự. Cùng là người Việt với nhau, tha hương cầu thực, làm ăn kham khổ cũng chỉ mong có đồng ra đồng vào mang về cho gia đình, vậy mà chỉ vì vài trăm rúp lại cấu xé lẫn nhau... Nhưng trách đi thì cũng phải nghĩ lại, tìm một lý do để cảm thông bởi đồng tiền làm ra trong hoàn cảnh của họ, giá trị của nó lớn lắm, đúng nghĩa của mồ hôi và nước mắt. Thế mới biết đôi khi cuộc sống không thể phán xét nếu chỉ nhìn qua lăng kính của sự nhân văn...

Moscow cũng là mối tình đầu của tôi. Một ngày khi tôi hớt ha hớt hải chạy vào phòng thí nghiệm tìm giáo viên để xin ý kiến. Thấy em, tôi tưởng là con nhóc sinh viên nào đó, tôi lớn giọng "sinh viên vào phòng này làm gì", em quay lại mỉm cười nhẹ, im lặng, không trả lời. Sau đó tôi mới biết em là trợ giảng của giáo viên. Tôi cảm thấy hơi xấu hổ và tự cười bản thân mình. Chúng tôi quen nhau từ đó, em - người con gái Nga nhưng mang trong mình tính cách Á Đông, bẽn lẽn, e thẹn và có phần yếu đuối...

Tôi và em thực sự đã có những kỷ niệm rất đẹp, gắn liền với những buổi chiều Moscow êm đềm, bên dòng sông phẳng lặng, nơi mà dọc hai bên bờ hoa táo nở trắng muốt... Chúng tôi thường im lặng ngồi bên nhau. Em hay ngả đầu vào vai tôi. Đôi khi tôi càm thấy em và tôi là một đôi tình nhân hơi đặc biệt, người Tây kẻ ta nhưng chỉ cần nhìn vào đôi mắt là đã hiểu nhau muốn nói gì. Tôi hay nói đùa với em "chắc kiếp trước em là người Việt Nam rồi". Sau đó chúng tôi cùng phá lên cười. Tình yêu ấy lớn dần theo năm tháng, tôi từng nghĩ rằng sẽ không sống nổi nếu một ngày nào đó phải rời xa em.

Rồi em dẫn tôi về ra mắt gia đình. Gia đình em đã tiếp đón tôi khá lịch thiệp, nhưng tôi hiểu sâu thẳm trong suy nghĩ của họ, họ thực sự muốn gì. Một ngày kia, mẹ em hẹn gặp riêng tôi. Bà không muốn tôi và em tiến xa hơn nữa bởi tương lai của em còn dài, em phải có một vị trí xứng đáng trong xã hội. Đó là điều mà với thân phận của mình, tôi không thể hứa hẹn với em.

Chuyện gì đến cũng phải đến. Một buổi chiều lập xuân, cũng bên dòng sông Moscow êm đềm, chỉ khác rằng lần này sự im lặng của cả hai chúng tôi thực sự đáng sợ. Tôi đã để em nói lời chia tay. Cảm giác trong tôi lúc ấy thật nặng nề và ngột ngạt. Tôi buồn da diết. Đôi mắt tôi nhòe đi. Tôi im lặng cho đến khi ánh hoàng hôn dần tắt. Em nói rằng hãy quay lưng rồi bước đi thật nhanh và hứa với em đừng ngoảnh mặt lại.

Tôi làm theo lời em trong vô thức nhưng chưa đi đủ hai bước, tôi đã quay ngoắt lại và bật khóc. Em cũng thế, nước mắt ướt đẫm trên bờ mi xanh biếc. Chúng tôi chạy lại, ôm lấy nhau thật chặt, một cái ôm từ biệt. "Julia , hãy nhìn thẳng vào mắt anh và hứa với anh rằng em nhất định phải hạnh phúc", đó là câu cuối cùng tôi nói với em. Buổi tối ngày hôm ấy, tôi đi lang thang, lòng vô định, không tỉnh, không mê... Tôi lang thang cho đến khi trời sáng.

Thế đấy, Moscow của tôi thấm đẫm những cung bậc cảm xúc khác nhau, những ưu tư, trăn trở, phiền muộn về cuộc sống mưu sinh của hàng vạn con người. Moscow của tôi là mối tình đầu dang dở, đậm sâu và ướt nhòa nước mắt... Rồi tất cả sẽ qua đi, hoài niệm, ký ức, nhớ thương dẫu rằng có to lớn đến đâu rồi cũng nhường chỗ cho cuộc sống thực tại.

Khoảnh khắc chỉ đôi lúc ùa về khi ta rảo bước trên đường bất chợt nhìn thấy những ánh chiều đỏ nhạt, những cành hoa trắng hay một cơn gió lạnh vô tình tạt ngang. Moscow và em đến rồi đi, cả hai đều là những điều chưa thực sự trọn vẹn, nhưng sẽ mãi là những điều tuyệt vời trong sâu thẳm trái tim tôi.

Hoàng Nguyên Nguyên

Nguồn: vnexpress.net

Loading...

2 bạn đọc

lung linh co kinh nhung hien dai xung danh cuong quoc
 

Trả lời
Bình luận của bạn:
 

Gửi phản hồi
Ca nhạc VIỆT NAM TRONG TÔI Ca nhạc Việt Nam trong tôi 2013 Tôi yêu Việt Nam 2013 Mùa đông nước Nga 2012-2013 Mùa thu vàng nước Nga 2013 Vũ khúc mùa đông Đêm Việt Nam: Tết xa quê 2014 Xuân tình yêu 2014 Giấc mộng đêm hè 2014 Mùa thu vàng nước Nga 2014 Chương trình ca nhạc hè 2015: "Giấc mơ có thật" Mùa thu vàng nước Nga 2018
Loading...