Oct 05
“Lúc về già mình sẽ…không làm những điều này“
Thứ tư 05/10/2016 15:05 Lượt xem: 280,030 Phản hồi: 38
Lúc về già mình sẽ không bao giờ đến cơ quan cũ nếu như chưa nhận được một lời mời trân trọng, vào những dịp đặc biệt...

Nếu đến mình cũng chỉ cúi đầu lễ phép chào lớp trẻ rồi chuyện phiếm với đồng niên, đồng nghiệp. Mình phải tự dặn mình rằng có nói gì chúng cũng chẳng nghe, vì mọi điều mình nói đã lỗi thời, cho dù bên dưới chúng chăm chú nhìn, đầu gật gật, rồi vỗ tay rất dài. Và dĩ nhiên chúng nó có báo cáo báo cò mình cũng chẳng nên quan tâm, tò mò tìm hiểu, vì đã lâu mình không cập nhật hay update, đâu còn hiểu được thời thế.

Lúc về già mình sẽ tuyệt đối không được chủ quan nghĩ rằng còn khỏe, còn sung sức để nghĩ và làm những việc như hồi thanh niên.

Lúc về già mình sẽ không tham gia hội đoàn hay bất cứ công việc gì liên quan đến chính quyền. Không phải mình thiếu trách nhiệm, chỉ đơn giản vì nhà nước cho nghỉ là đã nghiên cứu kỹ rồi, thời điểm đó sức khỏe, trí tuệ xuống dốc rồi, làm làm gì, để tụi trẻ nó làm giỏi hơn. Đầu hai thứ tóc đi tranh việc với một đứa nó làm tốt hơn mình là sao?


Ảnh minh họa.

Lúc về già mình sẽ không sống chung với bất cứ đứa nào, chỉ sống với…vợ. Nếu cứ thương con cái, sống với chúng nó thể nào cũng đến lúc mình ở trọ trong chính ngôi nhà của mình. Con không có tiền mua nhà thì thuê, không đủ tiền thuê mình hỗ trợ, quyết không ở chung, trai gái dâu rể gì cũng vậy hết, một tuần đến thăm nhau 1 lần vào ngày cuối tuần là đủ.

Lúc về già… rất già, mình sẽ phải đặt chỗ ở một trung tâm dưỡng lão nào đó. Tiền ít ở chỗ xoàng, tiền nhiều ở chỗ tươm. Chọn trung tâm có chăm sóc y tế tốt để không bắt con cháu phục dịch lúc yếu đau. Chúng nó còn phải đi làm. Lúc đi về phía bên kia mặt trời cũng tại trung tâm luôn. Con cháu chỉ cần đến nhà tang lễ làm thủ tục theo nghi thức, không khóc cũng không sao, vui càng tốt. Chẳng có lý do gì để khóc. Đó là quy luật của tạo hóa. Bất cứ cái gì tồn tại nguyên vẹn lâu quá chỉ tổ làm cho xã hội trì trệ. Những việc tiếp theo sau đó chúng nó sẽ làm gì mình không biết vì nghẻo rồi còn đâu, nhưng sẽ rất đơn giản, chẳng cầu kỳ, sống còn chẳng ăn ai nữa là…

Lúc về già mình sẽ chỉ nói hai chữ “ngày xưa” (đúng hơn là những câu chuyện hoài niệm) với bạn đồng niên, tuyệt đối không nói với lũ trẻ, vì chúng sẽ cho mình bị dở hơi. Với tụi trẻ chỉ nói “ngày mai” và chỉ trả lời khi chúng hỏi. Kinh nghiệm và vốn sống (mà nhiều người cho là báu vật) đối với mình khi đó chỉ để chiêm nghiệm. Cùng lắm là biến nó thành những câu chuyện trào phúng để tự cười cợt mình, đứa nào hiểu thì hiểu, không hiểu thì cũng chẳng làm ai bực mình

Lúc về già, mình sẽ tránh tiếp xúc với truyền thông vì mình biết giá trị của mình ở mức nào, nhất là vào thời điểm ấy. Nếu vì một lý do nào đó mà được phỏng vấn, mình sẽ cố tránh lên lớp, rồi lớn tiếng khẳng định lớp già sẽ làm cái này làm cái nọ, sẽ có ích cho nơi này nơi kia. Khi răng rụng đủ hai hàm mà có tay phóng viên nào vui miệng hỏi ông mong muốn gì thì mình sẽ bảo, tớ muốn chết, chết trong sự vui vẻ và nhẹ nhõm của tất cả (và chỉ vào nó nói), của cả cậu và cả tớ, rồi cười to sảng khoái.  

Lúc về già, mình sẽ cố không nghĩ khác những điều mình đã nghĩ như ở trên. Chẳng biết có được không?./.
Nguồn: vov.vn
245 bạn đọc
quý  cách đây 5 giờ
không sống chung với con cháu nhưng vào viện dưỡng lão thì không
 

Trả lời
Nếu con tôi thích ở với cha mẹ, phụng dưởng săn sóc cha mẹ và có đủ đ/k vật chất thì chẳng lẻ tôi vô nhà dưởng lảo à !!! Quan điêm của tác giả chỉ tương đối thôi, phải không các bạn???
 

Trả lời
Châu Nguyễn  18/02/2017
Rất đúng, nếu làm ngược lại những điều trên sẽị dễ bị " tủi thân già " !
 

Trả lời
Tác giả bài viết này chắc là ông nhưng tôi thấy rất hay, rất phù hợp cho cả ông lẫn bà. Tôi rất tâm đắc
 

Trả lời
Nguyễn thị Liên  18/02/2017
Nói chung già là nỗi lo lắng của bản thân, nếu con cháu hiếu thảo thì ko phải nghĩ, nó hững hờ thì phải xác định ngay kẻo lúng túng vào viện dưỡng lão cũng tốt nhưng tiền ít thì cũng ko vào được, thế mới khổ vì già.
 

Trả lời
Có những cái đúng nhưng cũng có những cái sai và xét về mọi khía cạnh thì hãy tùy vào từng hoàn cảnh của từng gia đình và từng con người để mà xử sự...
 

Trả lời
Mỗi giai đoạn lịch sử đều có quy chuẩn sống phù hợp, bởi tiến trình phá triển xã hội luôn vượt cả thời gian. Cái cũ nếu không vận dụng tốt sẽ cản trở cái mới phát triển. Giữa già và trẻ là hai thế giới khác nhau: Khác kinh nghiệm vốn sống, khác sở thích, khác khẩu vị ẩm thực, khác nhau nhiều lắm. Tốt nhất là tránh xa nhau ra càng tốt, thăm hỏi nhau khi cần thiết. Mỗi nhà mỗi cảnh, không thể áp dụng một quy tắc nào. Tôi chỉ thích tự do, nay nghỉ hưu đã 18 năm, không muốn lệ thuộc vào bất cứ đâu.
 

Trả lời
Hay quá!!!!
 

Trả lời
Tỉnh táo thì nghĩ vậy, nhưng mọi sự còn tùy duyên...
 

Trả lời
Tên người gửi  17/02/2017
Bài viết hay , còn tư tưởng k nhờ con chau mà vào viện dưỡng lão là tiến bộ và đó thực sự mới là thương con cháu và là 1 cs khoa học chỉ sợ k có đủ điều kiên về tài chính , còn được vậy mới chính là cs tốt đẹp thực sự .
 

Trả lời
Hải Dương  17/02/2017
Hay quá
 

Trả lời
Nguyen thi thanh  16/02/2017
Tôi có ước mơ xd trại dưỡng lão tiêu chuẩn phục vụ là : YÊU THƯƠNG ĐI CÙNG NĂM THÁNG. Đảm bảo phục vụ nhu cầu thiết yếu của ng già là sức khỏe và tinh thần. Bảo đảm ở đó sẽ vui như tết. Các cụ về nghỉ thăm con 3 ngày là nằng nặc đòi trở lại viện duỡng lão. Đó là ngôi nha thứ 2 và cũng là ngôi nhà cuối cùng của các cụ. Xh phát triển theo quy luật tất yếu ko thể khác đc.
 

Trả lời
Tôi cũng đang và sẽ làm như vậy. Nhưng vào trại dưỡng lão thì không
 

Trả lời
Tên người gửi  16/02/2017
Vào viện dưỡng lão phải có nhiều . Lương hưu không vào nổi chỗ kém nhất. Mơ ước hão huyền
 

Trả lời
Bài viết rất hay,có thể tùy theo từng hoàn cảnh mà vận dụng khi về già,nhưng vào Dưỡng lão cũng là việc tốt.Các nước tiên tiến thì họ có lâu rồi,còn ở VN chưa có trào lưu này.Tương lai cũng nên nghiên cứu vấn đề này,nếu làm được thì cũng tốt mà
 

Trả lời
ÁNH NGUYỄN  08/11/2016
Bài viết thật hay và bổ ích, phần xã hội rất đúng, phần sống & sinh hoạt khi về già cũng còn tùy vào hoàn cảnh- gia cảnh mỗi cụ, nhìn ra những nước phát triển là như vậy.
 

Trả lời
Tên người gửi  19/10/2016
Ông Cha ta thường nói: "Trẻ cậy Cha, Già cậy Con" không lẽ sai lầm? Theo tôi do nghiệp lực của mỗi người mà thôi!
 

Trả lời
Lâm Văn Thê  16/10/2016
Tôi thấy hay và nên như thế nhưng cũng còn tùy vào điều kiện và hoàn cảnh cụ thể của từng người chứ không phải ai ai cũng cần phải như zậy.
 

Trả lời
Tên người gửi  16/10/2016
Già mà không ở với con cháu thì đẻ chúng ra để làm gì. Phục vụ mình cũng là quyền của chúng. Cái ông này chắc lai tây rồi. Có điều ở với con mình không làm phiền chúng là được. Có con lại vào ở nhà dưỡng lão thì chẳng ra sao. Mang tiếng con cháu. Tuổi già vui vì con cháu chứ ai vui vì cô độc. Hi hi, mình không tin cái lão này làm được như lão viết ra.
 

Trả lời
Tên người gửi  15/10/2016
Để làm đc nội dung đó là rất khó, người già bảo thủ và cố chấp, phải lên chùa tĩnh tâm nhiều mới làm đc vậy.
 

Trả lời
Bình luận của bạn:
 

Gửi phản hồi
Ca nhạc VIỆT NAM TRONG TÔI Beauty Contest Viet Idol 2012 Ca nhạc Việt Nam trong tôi 2013 Tôi yêu Việt Nam 2013 Mùa đông nước Nga 2012-2013 Đại nhạc hội 2013 Mùa thu vàng nước Nga 2013 Vũ khúc mùa đông Chương trình của "Nhà hát kịch Hà Nội" 2013 Đêm Việt Nam: Tết xa quê 2014 Xuân tình yêu 2014 Giấc mộng đêm hè 2014 Mùa thu vàng nước Nga 2014 Đại hội thể thao sinh viên 2015 Chương trình ca nhạc hè 2015: "Giấc mơ có thật" Tìm kiếm tài năng Việt tại LB Nga 2015 Đại hội thể thao sinh viên 2016