Oct 25
Bộ ảnh số 15: "Thu tôi hai mươi" - Lê Thị Ngọc Bích
Thứ năm 25/10/2018 4:37 Lượt xem: 1,934
Xin chào mọi người. mình tên là Lê Thị Ngọc Bích, hiện đang là sinh viên năm thứ tư chuyên ngành Quản trị khách sạn tại trường Đại Học Tổng Hợp Liên bang Ural, thành phố Ekaterinburg. Trước tiên mình xin gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất tới Ban Tổ Chức cuộc thi ảnh "Mùa thu vàng nước Nga" đã tạo cơ hội cho mình có thể tham gia, giao lưu, chia sẻ kinh nghiệm về nhiếp ảnh cùng bạn bè trên khắp nước Nga. Đến với cuộc thi, mình hi vọng có thể chia sẻ những bức ảnh thu đẹp nhất tại thành phố nơi mình đang học, cùng với sự hỗ trợ của bạn mẫu Nguyễn Nguyệt Nga. Mình rất mong nhận được sự yêu thích và ủng hộ từ tất cả mọi người.


Lếch thếch trở về kí túc xá sau 3 tiết học phải nói là chán òm, tôi nằm vật ra giường như thể mình vừa sống sót trở về từ cuộc chiến thế giới của Wonder Woman. Chưa kịp hít thật sâu mùi hương lavender phả ra từ chiếc ga giường quen thuộc thì bỗng một cảm giác tê tê như kim chọc thẳng vào cổ, tôi cố hất thật mạnh mớ tóc con sau gáy ra xa. À thì ra một chiếc lá vàng khô vướng lại trên tóc tôi từ khi nào. Có lẽ là lúc trên đường từ trường về chăng? Tôi vứt nó sang một bên như một đứa trẻ vứt đi món đồ chơi cũ mèm, chán chường mà nó không thích nữa. Mắt tôi bắt đầu díu lại và nhanh chóng thiếp đi thật sâu. Chốc chốc thả nhẹ vào tai tôi là tiếng cười giòn tan của mấy đứa Colombia sống quanh đây. Tôi chưa kịp càm ràm hết câu thì một thứ ánh sáng chói lóa như những quần cực quang ở thị trấn Tromso- Nauy chiếu thẳng vào mắt. Tôi uể oải giương mắt, chớp chớp vài cái để định hình rõ xem đó là gì. Len lỏi qua từng ô cửa kính ngoài ban công là những tia nắng cuối ngày bây giờ mới bắt đầu phát huy công lực. Bầu trời vì thế cũng trở nên trong xanh cao vút hẳn lên. Mấy chiếc lá mỏng manh, vàng ươm quấn lấy nhau lũ lượt thả trôi vào xoáy gió. Đẹp thật!

Hiếm khi nào ở vùng đất Ural khắc nghiệt này lại được nữ thần Mặt trời ban cho một ngày nắng đẹp đến vậy. Tôi đưa mắt nhìn xuống chiếc lá ban nãy còn nằm lăn lốc trên sàn nhà và đột nhiên như được tiếp thêm một sức mạnh huyền bí nào đó, người tôi giật bắn dậy như mấy nhân vật trong quảng cáo nước tăng lực Redbull. Tôi khoác nhanh cái áo, quấn vội vài vòng khăn quanh cổ, rồi nào là dây sạc, pin dự phòng cho hết vào ba lô. Thế là tôi lại bắt đầu một ngày lang thang, vì tôi biết: Đây sẽ là cái thu cuối cùng của tôi ở nước Nga này rồi!

Có người từng nói với tôi rằng “thành phố này chả có cái gì được cả”. Chắc vậy, một khi tâm người ta đang hướng về nơi khác thì mọi thứ nơi đây đều trở nên vô vị, tầm thường và xấu xí cả. Nhưng trách làm sao được, vốn dĩ đó là sự thật rồi mà. Bởi lẽ, thành phố nơi tôi ở không có những tòa nhà chọc trời như Moscow city, không có đèn lung linh óng ánh như điện Kremlin, cũng không có nhiều công viên rộng lớn thơ mộng như Gorky Park. Nhưng không phải vì đó mà sắc Thu ở đây trở nên tẻ nhạt, tầm thường.

Cách đây bốn năm là lúc tôi vừa đặt chân tới thành phố này và cũng là lúc tôi vừa tròn hai mươi tuổi. Độ tuổi của sự ngô nghê, hồn nhiên, tò mò và đầy mộng mị. Bất chấp trước sự xa lạ, bỡ ngỡ nơi xứ người, tôi nghênh ngang rong ruổi hết mọi ngóc ngách, nẻo đường của thành phố. Cũng trong cái tiết trời tháng thu se se lạnh như vậy. Lần đầu tiên tôi được say đắm ngắm nhìn hai hàng phong thẳng tắp trải dài, rực màu vàng úa mà lúc trước tôi chỉ được nhìn thấy trên phim, tôi được chiêm ngưỡng vẻ đẹp ảo diệu của mặt hồ khi những cành cây phản chiếu bóng mình xuống dòng sông Iset chảy qua lòng thành phố, tôi được say sưa nô đùa cùng mấy đứa trẻ con dưới gốc cây phủ tầng tầng lớp lớp lá khô. Và còn nhiều, rất nhiều những điều khác nữa...Tôi chợt nhận ra tôi yêu cái thu ở đây quá chừng!

Thu mang trong mình sự dịu dàng, dễ chịu. Thu khoác lên mình những chiếc váy hoa đầy màu sắc. Gió Thu không lạnh ngắt, cắt da xẻ thịt người ta như gió Đông mà gió thu hiền, nhẹ nhàng thổi vào hồn người như muốn xua đi những nỗi muộn phiền trong lòng ta vậy. Nắng thu cũng không quá ngột ngạt, nóng bức như nắng Hè. Mà nắng thu là cái nắng dễ chịu nhất mà tôi có thể đắm mình rong ruổi cả ngày không mệt nhọc. Có khi không để làm gì, chỉ để ngắm và cảm nhận mà thôi. 

Tôi đưa tay đón lấy những tia nắng yếu ớt cuối cùng. Nắng tắt... tôi cuống cuồng trở về với thực tại. Dù là thu của năm hai mươi hay hai mươi năm nữa thì tôi cũng không thể tìm thấy bất cứ từ ngữ nào có thể lột tả hết nét đẹp của nàng Thu ở xứ sở bạch dương này. Chỉ đơn giản vì Thu vốn dĩ đã đẹp sẵn như vậy rồi, như tâm hồn con người vẫn đẹp hoài ở cái tuổi hai mươi.

“Năm hai mươi tuổi tôi hoang tưởng
 Đem hết yêu thương gửi nắng vàng
Chiều muộn cuống cuồng tôi đòi lại
Nắng tắt mặc tôi đứng bẽ bàng”
(Hoàng Yến)


Video giới thiệu bộ ảnh dự thi "Thu tôi hai mươi" của bạn Lê Thị Ngọc Bích



Album ảnh dự thi "Thu tôi hai mươi" của bạn Lê Thị Ngọc Bích































Facebook cá nhân: https://www.facebook.com/susu.milk.146

Các thành viên tham gia thực hiện bộ ảnh: Bạn mẫu Nguyễn Nguyệt Nga

Địa điểm thực hiện bộ ảnh: Thành phố Ekaterinburg

 




Nguồn: BBT Baonga.com
Loading...
8 bạn đọc
Chưa có bình luận nào cho bài viết này.
Bình luận của bạn:
 

Gửi phản hồi
Ca nhạc VIỆT NAM TRONG TÔI Ca nhạc Việt Nam trong tôi 2013 Tôi yêu Việt Nam 2013 Mùa đông nước Nga 2012-2013 Đại nhạc hội 2013 Mùa thu vàng nước Nga 2013 Vũ khúc mùa đông Đêm Việt Nam: Tết xa quê 2014 Xuân tình yêu 2014 Giấc mộng đêm hè 2014 Mùa thu vàng nước Nga 2014 Chương trình ca nhạc hè 2015: "Giấc mơ có thật" Mùa thu vàng nước Nga 2018